Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 327

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 327 một trong những chương hồi tác phẩm của tác giả truyện tiên hiệp . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Tâm tình vốn đã kỳ quặc của Đỗ Duy vào lúc này lại càng quái dị hơn. Hoàng tử Thần làm việc thật đúng là ra ngoài dự đoán của mọi người. Chẳng nhẽ vào những lúc như thế này hắn còn muốn chơi mình sao?

Hắn muốn làm sao? Đem mình nướng trên bếp sao?

Ủng hộ tài chính đại thần, sẽ đắc tội với quân đội, ủng hộ quân đội tăng cường quân bị, thì lại đắc tội với tài chính đại thần.

Ở trong đại điện, vào thời điểm tất cả mọi người giương mắt nhìn Đỗ Duy, bỗng nhiên hắn lại cười tủm tỉm rồi chậm rãi đứng lên - chết tiệt, còn chưa ngồi ấm chỗ.

-Điện hạ.

Đỗ Duy cười tươi như hoa, tuy nhiên trong ánh mắt lại lóe ra một vẻ giảo hoạt:

-Các vị ngồi ở đây đều là trọng thần đế quốc, ta chẳng qua chỉ là một vị lĩnh chủ vùng biên cương mà thôi, tuổi lại ít, sao có thể có cao kiến gì chứ? Dù vậy..

Hắn nói tới đây, dường như cố ý dừng một chút, sau đó mới thấp giọng cười nói:

-Ta thấy thực ra đức ngài tể tướng vẫn còn ngồi vững lắm... xem ra ngài Rabosil đã có định liệu trước rồi. Điện hạ, sao chúng ta không để đức ngài tể tướng nói đi? Lấy kinh nghiệm phong phú của tể tướng, có lẽ là có biện pháp rất tốt gì đó.

Hắn nhẹ nhàng nói hai câu, liền đem quả bóng đá sang cho lão tể tướng đang trong bộ dáng dửng dưng ở bên cạnh.

Mặc dù hắn đưa củ khoai lang phỏng tay này sang cho lão Rabosil. Tuy nhiên xem ra lãotể tướng này tựa hồ cũng không tức giận, ánh mắt vốn đang nửa mở nửa nhắm của lão rốt cục chậm rãi mở ra, phảng phất còn liếc nhìn Đỗ Duy, trong ánh mắt kia lại không có gì bất mãn, ngược lại lại hiện lên một tia tán thưởng.

Uhm... tên nhóc con này, được sủng ái quang vinh như thế, mà vẫn hiểu đạo lý không nên chơi nổi, biết giấu tài năng... xem ra đích thật là một cái nhân tuyển không tồi đó... nhưng nhiếp chính vương điện hạ ơi, người lựa chọn người này, vẫn không khỏi hơi ít tuổi một chút.

Thôi... hãy để cho ta vì vương triều Augustine, cống hiến lần cuối cùng vậy.

Hoàng tử Thần nghe thấy lời của Đỗ Duy, chỉ mỉm cười, trong ánh mắt không khỏi có ý hài lòng.

Thật ra chuyện này đích thật là một phép thử, cũng là một cái khảo nghiệm. Nếu Đỗ Duy thật sự nghe xong lời hắn, liền dám can đảm dõng dạc đi ra nói tài chính đại thần và đại lão số 1 quân đội kia ai đúng ai sai... vậy mới là biểu hiện thật ngu xuẩn! Bất luận danh tiếng ngươi như thế nào nổi bật, bất luận ngươi thiên tài cỡ nào... ở tại đây, quan trọng nhất chính là sự từng trải!

Dù là ngươi đúng, dù ngươi rất thông minh, nhưng là có những người, những việc, dưới tình huống ngươi chưa từng trải đủ, liền tuyệt không nên tham dự! Bởi vì ngươi tham dự không nổi!

Lấy lùi thành tiến... xem ra tên nhóc này hơn một năm nay ở tây bắc rèn luyện cũng không tồi đâu.

Vốn thấy Đỗ Duy tuổi còn trẻ, hơn nữa vừa vào đã được nhiếp chính vương an bài ngồi ở vị trí "đứng đầu bên trái" mẫn cảm nhất kia, cho dù mỗi người đều biết vị thiếu niên công tước này đang được hưởng vinh quang tột đỉnh, nhưng mà kiểu "nhảy vọt" như thế cũng sẽ làm mấy lão già này bất mãn trong lòng, khó tránh khỏi sinh ra vài phần bất bình, may mắn Đỗ Duy không lớn mật nói gì cả. Kiểu thuận nước đẩy thuyền như vừa rồi của Đỗ Duy đem việc đẩy sang người lão tể tướng, mọi người bên ngoài nghe xong, nhưng lại không trách cứ Đỗ Duy giảo hoạt, ngược lại trong đầu đồng thời cùng nghĩ:

-Tên nhóc xỉ mũi chưa sạch này coi như cũng biết cách ứng xử đấy!

-Ừm, vậy mời ngài tể tướng nói ý kiến của ngài đi.

Nhiếp chính vương cười tủm tỉm nhìn về phía lão Rabosil vẫn ngủ gà ngủ gật. .

Lão Tể tướng đầu tiên là ho khan lên vài tiếng già nua. Lão cả đời trong chốn quan trường, từng trải qua hơn mười năm hoàng đế Augustine VI tại vị, sinh ra trong đại gia tộc, dựa vào từng trải và kinh nghiệm, cùng với thế lực của gia tộc mới bước từng bước một leo lên đến vị trí Tể tướng này.

Hoàng đế Augustine VI cũng không phải một vị quân chủ dễ hầu hạ, phục vụ vị hoàng đế thích làm những việc đao to búa lớn này, công việc rất là không dễ dàng, thường thường bởi vì thần tử không thể thỏa mãn hư vinh quá độ của quân chủ, quá lãng phí quốc lực, còn có một ít yêu cầu không thực tế, đến cuối cùng đều có kết quả trầy trật, ví dụ như vị tài chính đại thần tiền nhiệm...

Tuy nhiên địa vị tể tướng của lão Rabosil vẫn vững như thái sơn! Các nhân vật cấp đại lão các bộ trong lúc hoàng đế Augustine VI tại vị, không biết thay đổi bao nhiêu lần, mà lão Rabosil này, đã đặt mông trên ghế tể tướng suốt 20 năm rồi!

Quan trọng hơn chính là lão cũng không phải cái loại người một mặt nịnh vua, một mặt gièm pha người khác. Lão luôn có thể rất thông minh tìm được lối thoát trong các mâu thuẫn, nhẹ nhàng vận dụng các kỹ xảo chính trị đến để điều tiết các mâu thuẫn sâu sắc. Lão cũng không phải loại người ngu ngốc vì để thỏa mãn hoàng đế thích làm lớn mà hoàn toàn ôm lấy chân hoàng đế. Sự thật là trong quan trường đế quốc, danh vọng đánh giá đối với vị lão rể tướng này lại hẳn là tương đối tốt.

-Nãy giờ Tể tướng không nói gì, chúng ta còn tưởng rằng ngài đang ngủ.

Hoàng tử Thần còn đưa đẩy thêm một câu.

Lão tể tướng cười cười, miễn cưỡng đứng lên, thân hình già nua nhìn qua rất yếu đuối, tuy nhiên nụ cười lúc này của lão lại hiện rõ phong thái thong dong của một vị chính khách lão thành!

-Điện hạ.

Rabosil mỉm cười nói:

-Xin thứ lỗi cho sự im lặng vừa rồi của ta... Bất quá, vừa rồita như vậy vì một mực lo lắng hai vấn đề.

-Là những vấn đề gì?

Lão già này dựng hai ngón tay lên: "Một cái là 'cấp bách', một cái là 'từ từ'."

Lão thong dong xoay người hướng về phía tài chính đại thần cùng lão tướng quân hưu tư, khẽ cong người nói:

-Như ta thấy, hai vị nói đều có lý cả. Vì đại sự của quốc gia, tài chính cũng cần, quân vụ cũng cần, không có ai sai cả. Chỉ có điều, công việc mình không phải đúng sai, nhưng lại có sự nhanh chậm khác nhau.

Lão già này vừa mở miệng, vì hắn làm Tể tướng những hai mươi năm, mặc dù gần đây dần dần ẩn giấu, bất quá vẫn còn rất có phân lượng. Lão vừa nói, các đại nhân vật có sức nặng phía dưới đều không nói gì, im lặng cung kính nghe lão già này.

-Trước tiên là nói về đề nghị của tài chính đại thần... vấn đề về chiến đấu lực của quân phòng vệ ở các địa phương. Ừm, chúng ta phải hiểu rõ có một số việc, có thể dùng dao sắc chặt dây rối, nhưng có những vẫn đề không phải ngày một ngày hai là có thể giải quyết được! Vấn đề rối ren của quân đội thủ hộ các địa phương vẫn làm đế quốc đau đầu hơn mười năm thậm chí là vài chục năm. Chiến đấu lực thấp đi. Đúng vậy, số lượng quá mức lớn, cũng đúng, quân phí quá mức lãng phí, cũng rất đúng.

Lão nhìn thoáng qua lão tướng quân Hughes tựa hồ đang muốn cãi lại, không đợi đối phương kịp nói, liền nói tiếp:

-Hughes, ông bạn già của ta. Những chuyện đó trước không cần phản bác, bởi vì đó đúng là sự thật. Đương nhiên... ta cũng không tán thành khai đao lúc này với đám quân phòng thủ khổng lồ ở các địa phương. Dù sao bây giờ cũng không phải thời cơ tốt! Chúng ta vừa trải qua nhiều chuyện. Đế quốc còn chưa ổn định, quan trọng nhất chính là lãnh thổ rộng lớn của đế quốc cần phải có rất nhiều quân trấn thủ. Vấn đề này phải chậm rãi giải quyết, cho dù muốn giảm quân, cũng là một quá trình rất lâu dài.

*****

Sắc mặt của lão Hughes có chút phức tạp, lúc lắc đầu, rốt cục không nói gì cả. 

-Tiếp theo... nói đến phương bắc. Tình huống của Bạo Phong Quân Đoàn là việc gấp! Không thể chậm trễ. Quân lực không đủ là một sự thật không thể phủ nhận.

Rabosil lại nhìn thoáng qua tài chính đại thần:

-Thôi nào, Maldini, ngài cũng không cần phản bác đâu. Ta cho rằng biện pháp 'điều quân phòng vệ ở địa phương lên phương bắc' của ngài là một biện pháp rất ngu xuẩn. Lực chiến đấu của Bạo Phong Quân Đoàn phương bắc là quân đoàn đứng đầu trong quân đội! Nếu ngay cả bọn họ cũng ngăn trở không được đám ma thú chết tiệt này... Ô, thật xin lỗi. Bệ hạ, cách nói của ta có chút thô lỗ, hơi làm mất thân phận...

Lão nói rất bình tĩnh thong thả, nhưng ánh mắt Đỗ Duy lại bỗng nhiên sáng lên!

Bởi vì trong câu lão già này vừa nói xong. Lão xưng hô với Hoàng tử Thần, phảng phất là nhầm lẫn do thói quen cũng được, là cố ý cũng được... hắn xưng hô, bất thình lình, liền từ điện hạ biến thành "bệ hạ"!

Đối với xưng hô này, Hoàng tử Thần tựa hồ không phát hiện ra, hoặc có lẽ...

"Nếu cả Bạo Phong Quân Đoàn cũng đều không ngăn trở được đám ma thú này, vậy chúng ta có lý do gì để tin được đám quân phòng thủ địa phương đó có thể làm được tốt hơn so với Bạo Phong Quân Đoàn vô cùng thiện chiến kia? Maldini, ông bạn già của ta, ta hiểu lo lắng với vấn đề tài chính của ngài. Trên thực tế, ta cùng cùng quan điểm với ngài. Nhưng ngài phải biết rằng... ở phía nam của Bạo Phong Quân Đoàn, chính là thổ địa rộng lớn phương bắc của đế quốc! Nếu phương bắc rối loạn, vậy năm sau... không, không cần chờ đến năm sau, tài chính thu vào ngay mùa xuân năm nay cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn! Cho nên, vì lo lắng đến vấn đề tài chính, thì ngươi càng phải lo lắng đến vấn đề nếu chúng ta không tăng cường lực chiến đấu của Bạo Phong Quân Đoàn phương bắc, vậy một khi lá chắn ở phương bắc đó của chúng ta mất đi... Vậy, phương bắc sẽ rối loạn, tài chính thu vào còn tổn thất lớn hơn nữa! Thưa mọi người, đây là một cái cửa ải rất khó! Ta nghĩ không ra biện pháp mười phần hoàn mỹ nào cả. Nhưng chúng ta có lẽ có thể cân nhắc lợi hại, sau đó chọn một cái vấn đề quan trọng hơn, 'cấp bách' hơn để giải quyết, còn những điểm có hại tạo ra, chúng ta không ngại chịu đựng một đoạn thời gian."

Đỗ Duy nghe xong, trong lòng không khỏi thở dài... -

Cẩn thận chặt chẽ, cẩn thận chặt chẽ thế này sao.. đây có phải là kinh nghiệm trên quan trường cả một đời của một lão chính khách hay không? Ăn nói cứng mềm vừa phải, lại không đắc tội với bất kỳ bên nào... Lão rõ ràng là vừa chỉ trích tài chính đại thần cùng với quân vụ đại thần, rồi lại đồng thời ủng hộ cả hai người... cuối cùng lại uyển chuyển biểu lộ lập trường của lão.

Một phen nói năng như vậy, tuyệt đối không phải chỉ dựa vào thông minh không thôi mà có thể làm được- cái này dựa vào chính là kinh nghiệm! Hơn nữa còn cần thêm địa vị và sự từng trải! Trong lòng nhiều người ở đây, có lẽ danh tiếng Đỗ Duy bây giờ so với lão già này muốn phải lớn hơn nhiều, nhưng nếu hắn nói ra những lời này, chỉ sợ ngược lại sẽ chọc giận đến hai vị đại lão kia, cho dù người khác nể mặt Hoàng tử Thần, không dám phản bác ngay, nhưng trong lòng họ chỉ sợ cũng sẽ cười nhạt Đỗ Duy "không biết trời cao đất rộng".

Cũng chỉ có lão Tể tướng này, với sức ảnh hưởng và uy vọng hai mươi năm qua của lão, nói ra, cho dù là chỉ trích tài chính đại thần và quân phương đại lão, nhưng hai lão này cũng chỉ có thể nhận, không tiện phản đối – những lời này, thay đổi một người khác nói ra, cũng tuyệt đối không có chỗ dựa vào loại uy vọng và từng trải như vậy của lão Tể tướng này!

-Nói như vậy, ngươi tán thành tăng cường quân bị?

Nhiếp chính vương cười hỏi.

-Không, điện hạ, ta không tán thành 'tăng cường quân bị'. Bất quá ta cho rằng, chúng ta có thể làm một số điều chỉnh thích hợp. Đề nghị của đối với mọi người là, việc này, nên chia làm ba bước mà làm! Bước đầu tiên, chúng ta có thể từ vương thành quân cận vệ, điều hai sư đoàn lập tức lên phương bắc! Bước thứ hai, có thể tiến hành đồng thời với bước đầu tiên, là hạ lệnh phương nam quân đoàn đồn trú tại phía nam ao đầm, điều một sư đoàn đến bổ sung cho vương thành quân cận vệ! Còn bước thứ ba chính là chiêu mộ binh lính mới! Bất quá đám lính mới chiêu mộ này cũng chỉ dùng để bổ sung cho phía nam quân đoàn thôi. Hơn nữa, ý tứ của ta là, lần chiêu mộ này phải tiến hành dựa trên tiêu chuẩn chiến đấu của chủ lực quân đoàn, hơn nữa số lượng không phải hai sư đoàn, mà là bốn! Đồng thời... ta cũng đề nghị, tước giảm một phần quân phí năm tới của quân thủ bị địa phương, hơn nữa, chúng ta có thể tiến hành một ít điều chỉnh.

Hoàng tử Thần suy nghĩ chốc lát, lẩm bẩm nói:

-Điều hai sư đoàn của vương thành quân cận vệ lên phương bắc... Tể tướng, nếu làm như vậy, có thể hay không có chút mạo hiểm? Tây bắc...

Nhắc tới đề tài nhạy cảm "tây bắc" này, mỗi người đều trầm mặc, nhất là quân phương đại lão tướng quân Hughes, sắc mặt càng có chút khó coi. Dù sao, năm đó chính là hắn đã cực lực đề cử Ruga của quân đoàn tây bắc. Chuyện này cơ hồ là một vết đen không thể tẩy rửa trong cuộc đời chính trị của lão.

Mặc dù theo Đỗ Duy thấy điều này cũng không phải lỗi của lão. Dù sao Xích Thủy Đoạn - học trò của Đại Tuyết Sơn Vu Vương, thật sự không phải là một người bình thường! Hắn có thực lực mạnh mẽ, hơn nữa lại thông minh tài trí, thế nào cũng đều có thể bộc lộ ra, nên không thể hoàn toàn trách tội vị lão thần quân phương này được.

-Cho nên, ta cho rằng, đây là một quyết định cần dũng khí mới làm được.

Một câu nhẹ nhàng này củalão rể tướng, phảng phất lại có trọng lượng rất lớn.

-Một quyết định phải cần dũng khí...

Hoàng tử Thần gật gật đầu, một lát sau, hắn mới phảng phất cười cười:

-Ừm, không tồi, chuyện này đích xác cần dũng khí. Bất quá, gia tộc Augustine của ta cho tới bây giờ đều không thiếu dũng khí! Vương thành quân cận vệ, dù thiếu đi hai cái sư đoàn, chẳng lẽ phải sợ Tây Bắc sao? Huống chi... trong một thời gian ngắn, ta nghĩ, ở tây bắc của chúng ta còn có một vị đại công tước Hoa Tulip vang danh thiên hạ này trấn áp!

Hắn cuối cùng liếc mắt nhìn Đỗ Duy.


Xem : Chữ