Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 290

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 290 một trong những chương hồi tác phẩm của tác giả truyện tiên hiệp . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Phiên đấu giá không khác "trò hề" cuối cùng cũng đã kết thúc. Đỗ Duy trong lòng nghiền ngẫm dụng ý của Thần Hoàng Tử mà mãi vẫn chưa tìm ra được một đầu mối nào.

Nghiêm trọng nhất bây giờ là ngày mai hắn phải trở về đế đô rồi, trong khi đó hắn lại không gặp được Thần Hoàng Tử.

Dựa theo quy củ của Đế quốc Roland, một ngoại thần như Đỗ Duy mỗi lần trở về đế đô, muốn gặp hoàng đế không phải cứ nói gặp là gặp được. Muốn gặp phải thông qua đủ mọi thủ tục công văn đưa lên quan phương, rồi phải chờ Thần Hoàng Tử triệu kiến. Không phải cứ tùy tiện chạy tới hoàng cung, gõ cửa đi vào, muốn gặp là gặp được liền. Thần Hoàng Tử bây giờ tuy chưa chính thức đăng cơ làm hoàng đế nhưng so với hoàng đế thực thụ thì cũng không mấy khác biệt.

Đương nhiên một hồng nhân như Đỗ Duy thì không quá phức tạp đến như vậy. Thông thường chỉ cần hắn phái người đến hoàng cung báo tin là lập tức có thể được triệu kiến. Cái kỳ quặc là lần này đã lâu như vậy mà Đỗ Duy vẫn chưa được triệu kiến, dù hắn đã phái người đi hết lần này đến lần khác.

Điều này là có ý gì? Lẽ nào Thần Hoàng tử tựa hồ như không muốn gặp hắn ngay?

Nhớ lại sự tình buổi đấu giá hôm nay, Đỗ Duy trong lòng có chút khó chịu, hận không thể ngay lập tức được gặp Thần Hoàng tử để trực tiếp chất vấn. Có lẽ hắn không chịu triệu kiến vì muốn gây cho mình một phen bất ngờ không kịp ứng phó trong buổi đấu giá kia.

Đấu giá chấm dứt, đông đảo khách khứa đều đã ra về. Trong lòng Đỗ Duy cũng không có chỗ cho sự tiếc rẻ khi mất đi một ngàn sáu trăm vạn kim tệ. Chuyện trước tiên là phải cử người đến hoàng cung tìm hiểu tin tức xem rốt cuộc thì Nhiếp chính vương điện hạ bao giờ mới chịu triệu kiến mình.

Ông đây tiền cũng đã mất rồi, chuyện ngươi giao cho cũng đã làm. Nếu ngươi còn không chịu gặp ta là có hơi quá đáng rồi đó! Dù sao cũng chính người triệu ta về đế đô, bây giờ lại không thèm gặp ta thì còn là cái đạo lý gì đây!

Hắn nghĩ ngợi còn chưa xong, Zach đã chạy tới báo có người của Thần điện đến tìm.

Đỗ Duy nghe báo liền chau mày:

- Thần điện phái người tới làm gì? Sự tình bây giờ còn chưa đủ làm đau đầu sao! Bọn họ còn muốn đùa bỡn cái gì nữa?

Zach lúc này mới giải thích, Thần điện lần này tới, cũng không có ý gì lạ ngoài chuyện đòi tiền...

Dù sao thì Đỗ Duy cũng đã "mua" giáo tông pháp chỉ, số tiền một ngàn sáu trăm vạn ấy Thần điện đến lấy là việc thiên kinh địa nghĩa không có gì phải bàn.

Sắc mặt Đỗ Duy càng tỏ ra không hài lòng:

- Giữa trưa mới đấu giá xong, đến chiều đã đòi tiền liền! Làm gì mà nhanh vậy!

Nói xong hắn lại trầm ngâm một hồi, rồi mới tiếp:

- Ngươi đi nói với Thần điện: Mặc cho là ai, kể cả là có nhiều tiền, hơn một ngàn vạn như vậy cũng không thể có ngay trong nhà được. Cho ta thời gian vài ngày để gom góp mới có thể đưa! Cứ bảo họ cho ta ít ngày nữa, rồi ta sẽ tự mình phái người đem đến.

Zach trở về gặp người Thần điện, một lát sau quay lại báo cho Đỗ Duy biết: Thần điện đã đáp ứng đi trước, trước khi đi còn ra ý có thể cho hắn ba ngày để gom góp. Ngoài ra còn mời Công tước Hoa Tulip nhớ kỹ, dân chúng phía nam đang bị thiên tai, số tiền này là giáo tông muốn đem đi cứu trợ cho nạn dân đó.

Đỗ Duy nghe xong trong lòng càng thêm uất ức.

Chính mình phải trở về một chuyến. Hôm qua tuy được những nghi thức hoa lệ mang lại chút thể diện, nhưng rõ ràng loại mặt mũi này cũng không thể mang lại ích lợi gì đáng kể. Mà cái chuyện mang trả đất nhà Rowling chẳng qua là của mình đưa lại cho mình mà thôi. Củ cà rốt này nhìn tuy lớn, kỳ thật chính mình lại chẳng được chỗ tốt nào. Thật ra hôm nay mất đi hơn ngàn vạn kim tệ, đối với Đỗ Duy có khác gì mất đi một nửa gia sản. Hậu đãi như vậy, làm sao trong lòng Đỗ Duy không căm tức!

Đợi một lúc lâu trong thương phố, Đỗ Duy trong lòng cười lạnh. Thần Hoàng Tử nếu lại không chịu triệu kiến mình, cho mình chút giải thích, đến lúc đó mình nổi giận thật thì không dễ dàng mà bỏ qua được đâu!

Hắn trong lòng đang nảy sinh ý nghĩ độc ác, thì rốt cuộc người hắn phái đi cũng trở lại mang theo tin tốt: Nhiếp chính vương điện hạ truyền lệnh triệu kiến Công tước Hoa Tulip!

Cùng trở về với người nhà Đỗ Duy còn có sứ giả cung đình. Gã sứ giả này thấy Đỗ Duy liền tỏ ra vô cùng khách khí. Dù sao thì hắn cũng là người ngoài, còn chưa biết sự tình đấu giá hôm nay, chỉ biết bây giờ vị thiếu niên công tước này là hồng nhân đệ nhất nhân vật. Đối với Đỗ Duy vô cùng cung kính.

Đỗ Duy vừa nghe Hoàng tử Thần triệu kiến mình, lập tức lông mi nhíu lại. Cũng không thèm khách khí với sứ giả cung đình mà phân phó người chuẩn bị xe ngựa đi hoàng cung.

Cung đình sứ giả thật ra lại càng hoảng sợ. Hắn ở hoàng cung bao lâu, quy củ rất rành rẽ. Trên lý thuyết mà nói, một thần tử như Đỗ Duy được cung đình triệu kiến về, nhất là loại ngoại thần quay về đế đô lần đầu tiên "chính thức" vào hoàng cung gặp vua, phải tắm rửa thay quần áo, mặc vào trang phục chính thức của một Công tước, đầy đủ bội đái lễ trượng cùng huân chương mới có thể vào được hoàng cung. Như vậy mới gọi là đủ lễ tiết.

Thế nhưng vị Công tước Hoa Tulip này, tùy tiện dẫn người bên mình đi, lại còn mang cái vẻ mặt khó chịu nữa chứ.

Cung đình sứ giả nghe Đỗ Duy nói, vội vàng chạy lại ấp úng ngăn cản:

- Hoa Tulip Đại công... Cái! Cái này... Không cần phải gấp gáp vậy đâu...

Lời vừa thốt ra, Đỗ Duy trừng mắt, nghĩ thầm trong bụng: "Còn không gấp? Ông đây mất đến một ngàn sáu trăm vạn kim tệ, sao lại không gấp!"

- Cái này... Quy củ đó... Ngài có phải là nên mặc quần áo đàng hoàng trước khi đi không?

Cung đình sứ giả thở dài.

Đỗ Duy trợn mắt lên:

- Ngươi xem trên người ta đang mặc không phải quần áo thì là gì?

Gã Cung đình sứ giả lại càng hoảng sợ, gấp gáp nói nhanh:

- Đương nhiên không phải, chỉ là...

Hắn chợt nhận ra Đỗ Duy không còn kiên nhẫn, vốn đang muốn nhắc nhở vấn đề lễ tiết, thì Đỗ Duy đã nổi giận:

- Đi mau lên! Ta đây thân phận là ma pháp sư, cái gì quy củ cũng không quản tới đầu ta.

Hắn nói xong bước đi luôn. Cung đình sứ giả mắt thấy Đỗ Duy hỏa khí không nhỏ, nghĩ thầm nghĩ trong bụng, chuyện đã không liên quan tới mình, việc gì phải lắm chuyện cho thêm đắc tội với vị đại nhân này. Nghĩ vậy hắn cúi đầu đi theo ra ngoài.

Xe ngựa đến hoàng cung theo mệnh lệnh của Nhiếp chính vương điện hạ, lại có vị sứ giả của cung đình làm tùy tùng. Lúc đi vào ngự lâm quân nhận ra xe ngựa của Công tước Hoa Tulip nên chỉ tùy ý kiểm tra đơn giản rồi để cho Đỗ Duy tiến vào.

Vào đến Hoàng cung, Đỗ Duy xuống xe liền có người đi lên truyền lệnh cho hắn: Nhiếp chính vương đang ở trong ngự hoa viên, mời Công tước Hoa Tulip vào gặp.

Hoa viên hoàng cung Roland đế quốc được coi là nơi có cảnh sắc kì dị trên cả đại lục. Phàm là nhà của quý tộc, hoa viên đều là trang trí vô cùng mĩ lệ, danh hoa cây cỏ cần gì đều có. Nhưng hết lần này tới lần khác, thân là Hoàng đế Roland đế quốc, hoa viên hoàng cung trông có vẻ cực kì tồi tàn.

Không vì lý do gì khác. Chỉ vì con đường trong hoàng cung này chỉ trồng duy nhất một loại thực vật.

Kinh cức hoa (bụi hoa gai)

Chính là Kinh cức hoa, quốc huy của Hoàng thất Đế quốc Roland. Nhưng trên thực tế loại hoa này hoàn toàn chẳng thể nào gọi là đẹp mắt cả. Đúng như cái tên gọi của nó, Kinh cức hoa là một loại cây sinh trưởng trên đất cằn cỗi. Điểm lác đác trên mặt đất ngoài những bông hoa nhỏ màu trắng, ngoài ra không còn gì có thể tạo nên mỹ quan được. Thứ duy nhất đáng giá ở nó, có lẽ chỉ là khả năng sinh trưởng kiên cường mạnh mẽ mà thôi!

Đáng thương đường đường Hoàng cung, chỉ vì để cho phù hợp với truyền thống "Kinh cức hoa" gia tộc mà tại hoa viên hoàng cung chỉ có mỗi một loại thực vật. Thật sự khiến người ta phải buồn bực trong lòng, một tảng đá lớn mang trên mình một bụi gai thì có gì là đẹp?

Đỗ Duy đang đi vào hoa viên thì chợt nghe từ xa một tràng cười thật thanh thúy dễ nghe của trẻ con. Phóng tầm mắt nhìn ra liền thấy trong hoa viên, một đám võ sĩ hoàng cung mặc giáp vàng đang hộ vệ xung quanh mình, sau khi nghe thông báo mới để cho Đỗ Duy một mình đi vào.

Giờ này đang là mùa đông, hoa trong vườn thật sự không có gì đáng nhìn. Chỉ thấy một mảng hoa bụi gai đang héo rũ. Thế nhưng trong hoa viên lại có hai đứa trẻ ăn mặc hoa lệ đang chơi trò đuổi bắt, bên cạnh là mấy cung nữ đang khẩn trương theo dõi. Chỉ sợ một hài tử không cẩn thận chạy không cẩn thận chạm vào bụi gai rồi bị thương.

Đỗ Duy rốt cuộc cũng thấy Thần Hoàng Tử, thủ phạm hại hắn mất toi hơn ngàn vạn kim tệ. Vị nhiếp chính vương trẻ tuổi của cả đế quốc hôm nay chỉ mặc một áo bào trắng đơn sơ thanh nhã, vẻ mặt hắn tươi cười nhìn theo hai đứa trẻ đang chơi đùa.

Hai mắt Đỗ Duy nhìn Thần Hoàng Tử dò xét...

Một năm rưỡi nay không gặp, vị Thần Hoàng Tử này xem ra đã chững chạc trầm ổn hơn rất nhiều. Dạo trước hai người từ trong chính biến mà nói, mặc dù Thần Hoàng Tử đó đã tỏ ra cao thâm khó lường, nhưng trên người vẫn toát ra khí chất hưng phấn của người trẻ tuổi. Còn bây giờ, thật không thể tưởng, chưa đến hai năm không gặp, vị Nhiếp chính vương non trẻ ngày xưa giờ đây khí chất nội liễm, một thân uy nghi không giống như một người chưa quá ba mươi nữa!

Đôi mắt kia vẫn sáng ngời như cũ, có điều duệ khí bên trong đã hoàn toàn biến thành một loại trầm ổn sâu lắng. Chỉ duy nhất không thay đổi chính là khóe miệng mỉm cười kia, vẫn như xưa tạo cảm giác ấm áp cho người xung quanh. Làm cho người ta có ý muốn thân cận.

Thấy Đỗ Duy từ xa đi tới, Hoàng tử Thần càng tươi cười cao giọng chào đón:

- Đỗ Duy, ngươi đã tới! Mau mau đến đây cho ta xem! Trải qua hai năm ở Tây Bắc, xem ra người đã cao lên không ít!

Những lời này của hắn thật thân thiết, chẳng khác những người anh em tốt đã hai năm không gặp nhau. Chỉ một vài lời thân mật chào hỏi của hắn, cũng khiến Đỗ Duy một bụng phẫn nộ cũng không có cách nào phát tiết được nữa.

Bất đắc dĩ, Đỗ Duy phải đè nén bực bội, bước tới vài bước làm lễ rồi ho khan một tiếng:

- Điện hạ!

Thần Hoàng tử tinh tế nhìn vào mắt Đỗ Duy rồi bỗng thở dài, giọng nói càng ôn hòa:

- Đỗ Duy... Bằng hữu của ta! Hai năm sương gió Tây bắc, xem ra đã làm ngươi đen hơn không ít so với lúc còn ở đế đô rồi!

Đỗ Duy cười ảm đạm:

- Tây Bắc gió lạnh thổi quanh năm, hoàn cảnh ác liệt, ta đương nhiên cũng có chút vất vả...

Hoàng tử Thần vỗ vỗ vai Đỗ Duy, sau đó nhìn hắn bằng ánh mắt hàm chứa phần nào xin lỗi. Lấy thân phận cùng địa vị của Đỗ Duy ra mà nói, trên toàn đại lục, ngoài trưởng bối gia tộc ở ngoài, chỉ có vị Nhiếp chính vương này là có tư cách vỗ vai hắn mà thôi!

- Vất vả cho ngươi... Mọi hy sinh của ngươi ta đều ghi khắc trong lòng!

Thần Hoàng Tử cười nhẹ nhàng, không đợi Đỗ Duy cất tiếng, liền chỉ vào hai đứa trẻ đang chơi đùa, cười cười nói tiếp:

- Đến xem đi, đây là hai đứa con trai gái của ta đó.

Quý tộc hoàng thất phần lớn đều tảo hôn. Vị hoàng tử này nghe nói mười sáu tuổi đã kết hôn, mười tám tuổi đã làm cha, chuyện ấy Đỗ Duy cũng biết. Năm nay Hoàng tử Thần hai mươi sáu tuổi, có một con trai tám tuổi, con gái sáu tuổi. Có điều trước nay Đỗ Duy chưa thấy qua, đến bây giờ mới gặp tại nơi này.

Bọn trẻ nhìn thấy Đỗ Duy đứng bên cạnh cha chúng. Xưa nay chúng sống ở trong cung, rất ít khi gặp người ngoài. Mà Thần điện hạ cũng rất ít khi dẫn chúng đi gặp các quý tộc đại thần. Hơn nữa lần này lại thấy Đỗ Duy trẻ tuổi anh tuấn đứng cạnh cha mình, cả hai không khỏi tò mò giương mắt lên nhìn hắn.

Nhìn đứa trẻ trai bên trái lớn hơn một chút. Hơn tám tuổi, bắt đầu tiếp nhận giáo dục lễ nghi cung đình, thoáng giật mình nhớ ra những gì Lễ sư đã dạy. Mặc dù thân thể nó còn chưa phát triển, vẫn còn phần lớn chất trẻ con trên người, nhưng cũng biết thể hiện bộ dạng nghiêm túc. Hướng tới Thần Hoàng Tử hô một tiếng "Phụ thân!" rồi quay đầu lại nhìn Đỗ Duy.

- Vị này là Hoa Tulip Đại công tước!

Thần Hoàng Tử nhắc tiểu Hoàng tử một tiếng, lập tức cậu nhóc tám tuổi này biểu hiện ngay ra điển hình lễ nghi của bồi dưỡng của cung đình. Hướng tới Đỗ Duy nở nụ cười, giọng nói tuy còn non nớt nhưng lại cố gắng làm ra dáng vẻ nghiêm túc:

- Chào Hoa Tulip đại công các hạ, ta là Charles Augustine!

Đỗ Duy nhìn đứa nhỏ tám tuổi này bắt chước bộ dáng của người lớn, trong bụng thở dài cúi người xuống:

- Chào ngài, Hoàng tử điện hạ.

Thế nhưng công chúa sáu tuổi đứng bên cạnh lại phảng phất có chút rụt rè, núp sau lưng tiểu hoàng tử chỉ lộ nửa thân trên nhìn trộm Đỗ Duy. Đột nhiên ngọt ngào lên tiếng:

- Ngài... Ngài có phải là vị công tước thần kì đã tạo nên một tòa thành trong ba tháng đúng không?

Tiểu công chúa nói chuyện có chút lắp bắp, giọng nói ngọt ngào mềm mại làm Đỗ Duy không nhịn được nhớ tới kiều thê ở nhà. Nhìn tiểu cô nương xinh đẹp tựa búp bê, không khỏi lộ ra nụ cười ôn hòa:

- Ta chỉ là công tước thôi, không phải công tước thần kỳ gì cả!

Tiểu hoàng tử Charles chau mày lôi em gái mình ra, sau đó ho khan một tiếng:

- Karina, muội quên lễ tiết rồi!

Tiểu cô nương lè lưỡi, nhưng cũng đứng ra trước Đỗ Duy, cung kính hành lễ. Đỗ Duy mặc dù không thích những nghi thức phức tạp này nhưng trước mặt nhiếp chính vương cũng đành đáp lễ.

Hai đứa con của Thần Hoàng Tử cũng thật xinh đẹp! Charles thừa hưởng bảy phần dung mạo anh tuấn của cha mình, nhất là đôi mắt kia không kém phần sâu sắc. Vừa rồi lúc hắn chơi đùa còn chưa nhận thấy nhưng trong giờ phút yên tĩnh này, mọi giáo huấn lễ nghi của hoàng gia đều bộc lộ ra rõ rệt.

Về phần công chúa Karina bé nhỏ, đôi gò má đầy đặn lại có chút tròn tròn đáng yêu của trẻ con, trắng mịn đáng yêu, một mái tóc xoăn màu vàng kim. Giống như một tinh linh thiên sứ đáng yêu hơn là một người bình thường, đôi mắt xanh to tròn, ánh mắt thuần khiết khiến lòng người không nhịn được mà sinh lòng yêu mến.

*****

- Hoa Tulip Đại công... 

Karina rụt rè nhìn nụ cười hòa nhã trên môi Đỗ Duy, bỏ qua chút sợ sệt trong lòng, thấp giọng thăm dò:

- Ta! Ta nghe nói ở Tây Bắc vui lắm, ngươi có thể kể cho ta nghe một vài chuyện ở đó không? Có thật là ngươi chỉ cần ba tháng là tạo nên một tòa thành không?

Đỗ Duy gật đầu mỉm cười, ngồi xổm xuống bên cạnh Karina, hắn không nhịn được vuốt nhẹ mũi Karina, mỉm cười nói:

- Đúng rồi! Nếu công chúa điện hạ có hứng thú như vậy, tương lai ngài trưởng thành là có thể tận mắt xem mà!

Karina bé nhỏ bị Đỗ Duy vuốt một cái lên mũi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên, lui ra phía sau mấy bước, đôi mắt to tròn chợt hiện lên một tia thất vọng:

- Lại phải đợi sau này lớn lên sao!

Thần Hoàng Tử cười ha hả, nhìn qua người hầu bên cạnh:

- Thời gian không còn sớm, dẫn bọn chúng về đi! Buổi học hôm nay cũng nên bắt đầu rồi đó! Ta và Hoa Tulip Đại công còn có chuyện phải bàn.

Người hầu hai bên nghe lệnh tiến lên dẫn đôi hoàng tử công chúa đi ra. Cậu nhóc Charles vẫn lễ nghi như cũ, hướng tới hai người thi lễ xong mới rời đi. Còn Karina bé nhỏ lại cứ nhìn Đỗ Duy bằng ánh mắt tràn ngập tò mò không chịu thôi cho đến lúc bị cung nữ bế đi.

Hai đứa trẻ đi rồi, trong vườn chỉ còn lại Đỗ Duy và Thần Hoàng Tử hai người. Bọn võ sĩ hộ vệ cũng đều lùi ra xa. Thần Hoàng Tử lúc này mới mỉm cười quay đầu nhìn Đỗ Duy:

- Hai đứa trẻ của ta thế nào?

Đỗ Duy gật gù:

- Thông minh xinh đẹp! Điện hạ ngài thật có phúc khí!

Hoàng tử Thần ánh mắt ngưng đọng, chợt thở dài:

- Sinh ra trong gia đình hoàng tộc... Cũng chưa hẳn đã gọi là phúc khí!

Nói xong hắn lắc lắc đầu tự cười mình:

- Nhìn bọn chúng thân mật vui vẻ, ta lại nhớ tới cái ngày đại ca cỡi ngựa chở ta theo bên mình... Hắc hắc!

Nói đến ngày chính biến, Đại hoàng tử bỏ mình, Đỗ Duy ngậm miệng không nói được một lời.

Nhưng giọng Thần Hoàng Tử lại bỗng nhiên biến đổi, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc trầm giọng nói với Đỗ Duy:

- Đỗ Duy! Ngươi có thể đáp ứng ta một việc không? Sau này ngươi phải giúp ta dạy dỗ hai đứa trẻ kia thật tốt, có được không?

Đỗ Duy sửng sờ:

- Điện hạ, ý ngài là...

Trong ánh mắt Hoàng tử Thần hiện lên một tia phức tạp, tuy nhiên lập tức được giấu đi bằng giọng cười thoải mái:

- Đứa nhỏ Charles đã tám tuổi, cũng bắt đầu mời sư phụ cung đình dạy dỗ hắn rồi. Nhưng dù sao Đỗ Duy nhà ngươi cũng là cung đình học giả. Hơn nữa ta biết ngươi vốn bác học đa tài, đã vậy tuổi ngươi cũng không quá lớn, chỉ hơn hắn bảy, tám tuổi mà thôi. Nếu người đồng ý dạy dỗ cho đứa trẻ này, so với mấy lão học giả râu bạc kia còn tốt hơn nhiều. Chung quy thì bọn trẻ đối với mấy lão già kia vẫn có chút tâm lý kháng cự.

Đỗ Duy giật mình, còn đang cẩn thận suy tính xem lời nói của điện hạ có ý gì. Hoàng tử Thần tiếp tục:

- Con trai của ta xem ra cũng thông minh, ta đặt kỳ vọng ở nó rất nhiều. Ân! Sau nay ta mong ngươi nhận làm sư phụ cho nó!

Một câu nói này có vẻ hàm ý nhiều thứ đây.

Kỳ vọng rất lớn... Không lẽ Thần Hoàng tử muốn lập Charles kế vị?

Để cho mình làm sư phụ của hoàng tử, tương lai là thầy của hoàng đế. Địa vị thật sự là cao quý!

Đỗ Duy cười cười:

- Nếu điện hạ đã thẳng thắn với ta như vậy, đương nhiên ta không dám cự tuyệt rồi... Có điều ta thường xuyên ở Tây Bắc, chỉ sợ không có thời gian về Đế đô mà dạy dỗ cho hoàng tử!

Hoàng tử Thần lắc đầu cười với Đỗ Duy:

- Đại công tước Hoa Tulip của ta... Ngươi ở Tây Bắc cả đời được sao? Tây Bắc là địa phương lạnh giá. Cái địa phương đó lĩnh chủ nào cũng đều tuyển ra một Tổng đốc thay mình quản lý, lấy cớ mà về đế đô hưởng phúc. Còn ngươi lại có vẻ yêu thích ở Tây Bắc như vậy, hai năm ra ngoài cũng không trở về được lấy một lần a!

Đỗ Duy cười nhạt nhìn Hoàng tử Thần:

- Điện hạ nói đùa rồi, cục diện ở Tây Bắc như vậy, ta muốn trở về ngài có cho phép ta không? Đương nhiên còn có những người mong ta không thể trở về nữa ấy chứ!

Hai người nhìn nhau cười. Không nói gì.

Sau đó, Thần Hoàng Tử sánh vai cùng Đỗ Duy tản bộ trong vườn hoa. Trầm mặc một lúc, Thần Hoàng Tử chậm rãi nói:

- Tương lai chờ cục diện ổn định, ngươi phải trở trở về đấy. Đỗ Duy! Ta luôn kỳ vọng rất cao ở ngươi, trong thâm tâm của ta, ngươi không chỉ là một tên Tổng đốc của một cái hành tỉnh bé nhỏ!

Kỳ vọng cao? Đỗ Duy trong lòng cười khổ, thật ra ngươi kỳ vọng đối với ta thấp đi một chút mới là tốt! Ở Tây Bắc, ông đây là hoàng đế cao chót vót, tiêu dao tự tại, ngược lại về đế đô mới là giảm uy thế của ta nhiều lắm!

Nhìn sắc mặt Đỗ Duy, Thần Hoàng Tử cũng đoán được phần nào tâm tư của hắn, liền dừng bước thấp giọng:

- À! Tốt lắm! Ngươi cũng không cần nói, ta đã biết ngươi muốn nói gì rồi. Sự tình hôm này, ta cũng không nói trước với ngươi mà đã phái ngươi làm như vậy. Trong lòng ngươi hơn phân nửa cũng là bất mãn với ta.

Trong lòng Đỗ Duy có bất mãn đi nữa, làm thế nào mà nói ra. Hắn bĩu môi, nói:

- Không dám! Ngài là Nhiếp chính vương, ta thân là thần tử, vì điện hạ mà chi sẻ khó khăn cũng là việc nên làm!

Hoàng tử Thần cười ha hả, nói với Đỗ Duy:

- Tốt lắm! Một ngàn sáu trăm vạn kim tệ kia, ta sẽ không để cho người phải móc hầu bao ra đâu, ngươi yên tâm chưa? Bây giờ đừng có làm cái mặt đau khổ như vậy nữa, chuyện đó để tối nay ta phân phó người đi làm, khoản tiền này, ta sẽ bỏ ra!

Ối! Không tốn tiền! Mặt mũi Đỗ Duy lúc này đã tươi hơn nhưng trong lòng hắn vẫn kinh sợ như cũ. Đối với vị điện hạ này còn ai hiểu rõ hơn hắn, đối phương đã chủ động biếu không mình như vậy chưa chắc đã là dấu hiệu tốt à!

Quả nhiên, hai người vừa đi thêm vài bước, Thần Hoàng Tử đã chuyển chủ đề lên tình hình Tây Bắc.

- Tại thảo nguyên, ta nhiều lần nghe nói người đánh bại thiết kỵ quân tại thành Gileat. Hai vạn quân Kim Lang tinh nhuệ, còn có một đại tát mãn Vu sư cũng bị ngươi đánh cho tan tành. Lấy ít chống nhiều mà đạt thắng lợi to lớn như vậy, ngươi thật sự làm cho ta phải kinh ngạc đó! Đỗ Duy, ta phát hiện ra ngươi quả là có tài năng quân sự thiên phú, mặc dù ta đã xem qua chiến báo nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Dù sao thì diễn biến tận mắt phải nhờ ngươi phải kể thêm cho ta nghe, tình hình đại chiến dưới chân thành Gileat ra sao?

Đề cập tới gia tộc Rowling, Đỗ Duy không khỏi xấu hổ trong lòng. Dù sao bây giờ hắn cũng đã đổi thành gia tộc Hoa Tulip, dù chỉ là danh nghĩa cũng vậy.

May mắn thay hắn biết Hoàng tử Thần không phải lấy cái sự việc đó ra để châm biếm mình. Trầm ngâm một hồi, hắn đem những chuyện người thảo nguyên tiềm phục dưới đất, đại chiến dưới thành Gileat đã trải qua kể hết ra một lượt.

Nói đến chuyện quân Tây Bắc cấu kết với bọn người thảo nguyên, tạo cơ hội cho bọn chúng lẻn vào hành tỉnh Desa, thủ phủ Roland. Rồi chuyện bản thân bức bách quân Tây Bắc phải lui binh mười dặm, chuyện ăn mặc giả dạng như thế nào! Rồi lại nhắc đến chuyện chia quân làm nhiều tuyến ra khỏi thành, giữa đường công kích kỵ binh quân thảo nguyên, làm sao biết chuyện thành Gileat bị bao vây, sau đó quyết chiến một trận dưới chân thành...

Những chuyện đã trải qua kể ra thật nhiều, Đỗ Duy càng nói càng phấn khích, Thần Hoàng Tử cũng nghe đến nhập thần, không chen vào một lời nào.

Vừa kể xong, Đỗ Duy lại bổ sung:

- Điện hạ, chiến thắng lần này thật ra phần lớn nhờ vào vận khí. Nếu không phải ta ngẫu nhiên trên đường công kích kỵ binh của quân thảo nguyên mà nắm được tin tức, có lẽ đã không kịp tới cứu viện cho thành Gileat. Ắt hẳn lúc đó không chỉ thành bị công phá, mà Tổng đốc Bohan của hành tỉnh Norin dù có kịp thời phái viện quân tới thì ngàn dặm xa xôi, có đến nơi cũng đã thương vong đổ máu nặng nề, hy sinh vì đế quốc chúng ta rồi...

- Điều đó thì ta biết.

Hoàng tử Thần khoác tay Đỗ Duy, chợt hỏi:

- Đối với bản thân ngươi, có lẽ vẫn còn nghi hoặc vì sao bọn người thảo nguyên lại lén lút nhắm đến mục tiêu là thành Gileat?

Đỗ Duy sững sờ, trong lòng hắn biết rõ, người thảo nguyên phụng mệnh Đại Tuyết Sơn Vu Vương đến tìm kiếm con ma thú kia. Nhưng sự việc này hắn không định kể ra chi tiết cho hoàng tử Thần nghe. Ngẫm nghĩ một hồi, hắn tìm lấy một cái cớ phù hợp mà gạt đi:

- Ta cũng không rõ lắm! Chắc là quân Tây Bắc có cấu kết... Nên bọn chúng muốn thừa cơ quân Tây Bắc đang vây khốn thành Lâu Lan mà đánh lén chúng ta một phen!

- Chỉ để chiếm đất mà thôi! Không thể nào bọn chúng lại phái đến đội quân chủ lực như Kim Lang và hai vạn thiết kỵ tinh nhuệ.

Hoàng tử Thần lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi lại nói:

- Sự tình này có vẻ kỳ quặc, phải tra xét cẩn thận hơn nữa!

Đỗ Duy vẫn lẳng lặng đứng một bên, không trả lời câu này của Thần Hoàng Tử.

Sau một hồi trầm mặc, Thần Hoàng Tử chợt cười cười nhìn Đỗ Duy:

- À! Ta còn nghe nói, khi đại phá kỵ binh quân thảo nguyên ở Gileat, ngươi đã sử dụng một loại vũ khí mới có uy lực cường đại phải không? Mà loại vũ khí đó lại có thể phát nổ rất mạnh nữa! Nghe nói khi vụ nổ xảy ra, ngọn lửa bốc cao ngang trời, uy lực mạnh mẽ ghê gớm, mà người bình thường cũng có thể dùng được nó. Đó cũng là một nguyên nhân chủ yếu giúp đánh bại người thảo nguyên, có phải không?

Vừa nói, Thần Hoàng Tử vừa nheo mắt, tủm tỉm cười nhìn Đỗ Duy.

Đỗ Duy trong lòng âm trầm, tự nhủ rằng không ổn. Cái loại bình thuốc súng của mình, hôm đó đại chiến ở Gileat, địch ta hai bên cả mấy vạn con mắt cùng nhìn thấy, làm sao mà giấu được đây. Hắn đành cười khổ nói:

- À phải! Đó là một loại mới, nhưng thật ra uy lực cũng không quá lớn như lời đồn đãi vậy đâu. Chỉ là bỗng nhiên ánh lửa sáng bừng cùng tiếng động quá dọa người, khiến cho chiến mã của quân thảo nguyên phải kinh hoàng mà thôi!

- Ta chỉ e là... Không đơn giản như vậy!

Thần Hoàng Tử như cười như không, liếc mắt nhìn Đỗ Duy.

Đỗ Duy giật mình, lại nghe Thần Hoàng Tử tiếp tục nói:

- Ta nghe nói ngươi đem thứ đồ này ném vào một đám người, khi nổ có thể gây uy lực rất lớn, sát thương diện rộng địch nhân. Ngày đó người thảo nguyên đã phải chịu thua thiệt lớn! Hơn nữa ngươi còn cho một đội ngũ ma pháp sư cưỡi chổi, từ trên bầu trời ném loại vũ khí này, hiệu quả lại càng thần kì, đúng không?

Đỗ Duy càng nghe càng nhíu mày, âm thầm minh bạch ý tứ của Thần Hoàng Tử, trong lòng hắn liền có hơi hướng bất mãn, nhưng vẫn ngậm miệng không thốt ra một lời nào.

- Ai...

Hoàng tử Thần đột nhiên thở dài, sau đó nhìn vào mắt Đỗ Duy, giọng nói thành khẩn:

- Đỗ Duy! Ta biết, ta nói vậy giống như đang thèm muốn loại vũ khí mới của ngươi, cũng có hơi quá đáng. Nhưng ngươi là người thông minh, cũng nên hiểu rằng cục diện Tây Bắc hết sức căng thẳng phức tạp, trong vòng ba năm tới ắt sẽ xảy ra một trận chiến lớn. Đến lúc đó, đối mặt với quân Tây Bắc và quân thảo nguyên, bản thân gia tộc Hoa Tulip của ngươi sẽ không còn đủ lực nữa. Nhiều năm trước ta đã ngấm ngầm chỉnh đốn quân bị, nếu loại vũ khí mới của ngươi có thể đem ra trang bị cho quân đội của đế quốc thì đại chiến trong tương lai sẽ tạo được rất nhiều lợi thế, mang lại hiệu quả cực kỳ tốt. Chưa kể loại vũ khí như vậy có thể giúp giảm bớt rất nhiều thương vong cho quân đội của đế quốc chúng ta!

Đỗ Duy như thế nào lại không biết đạo lí đó?

Hắn cũng không phải không chịu đem hỏa dược cung cấp cho Thần Hoàng Tử. Dù sao thì ở Tây Bắc, hắn cũng đã mang một ít tặng cho Tổng đốc Bohan. Đã có thể cho Bohan cũng có thể cho Thần Hoàng Tử, chỉ là trong lòng hắn vẫn còn đôi chút không muốn...


Xem : Chữ