Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 285

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 285 một trong những chương hồi tác phẩm của tác giả truyện tiên hiệp . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Maximus đương nhiên hiểu ý tứ của Đỗ Duy.

Vị giáo chủ đại nhân này mặc dù dáng có dáng vẻ nhân từ cao thượng, lại mặc áo bào cũ và sống rất đạm bạc, nhưng nếu theo cách nhìn của Đỗ Duy thì: Càng là người như vậy, càng không đơn giản! Hoặc ông ta một thánh nhân chân chính, hoặc, ông ta có dã tâm rất lớn!

Đỗ Duy vẫn không tin trên thế giới này có thánh nhân gì cả... Mihus thì sao? Thánh nhân trong giáo điển, được tô điểm đến cùng cực, là một trong những người tạo nên thần điện, kết quả bộ mặt thật của Mihus chỉ có trời mới biết, e rằng truyền ra ngoài sẽ không ai tin nổi!

Maximus này, chỉ là một chính khách trong thần điện mà thôi.

Maximus biết rằng, muốn có được sự ủng hộ của Đỗ Duy, muốn làm cho vị công tước đại nhân này đầu tư vào bản thân mình, vậy hiện tại phải thể hiện thực lực của chính mình, nghĩ ra biện pháp khiến đối phương hiểu rằng đầu tư vào bản thân mình thì có thể có được sự hồi báo hậu hĩnh.

"Công tước đại nhân." Trầm ngâm trong giây lát, Maximus từ tốn nói: "Ta tin rằng ngài đối với qui tắc kế thừa vị trí giáo hoàng trong thần điện nhất định là hiểu rõ."

"Phải." Đỗ Duy gật đầu: "Dựa theo qui tắc của thần điện, ngài là một trong những người thừa kế. Chỉ có điều, dù sao có tổng cộng tám vị đại giáo chủ, ngài cũng không nhất định có thể trở thành người thắng cuộc cuối cùng."

"Thần linh vạn năng ở trên cao." Nét mặt Maximus ra vẻ thương xót chúng sinh: "Không phải Maximus ta tham luyến quyền vị. Nhưng ta lập chí hiến thân cho thần linh, dâng hiến cả đời cho thần điện. Tuyệt đối không thể chấp nhận nhìn cái đám Diệp Ni Phái làm ô uế thần điện! Hành động ngu xuẩn của bọn chúng, sẽ bôi nhọ thần điện."

Vẻ mặt Đỗ Duy không chút biểu tình, đợi vị giáo chủ đại nhân này nói tiếp.

"Tranh đấu giữa Diệp Ni phái và Ma Tát phái chúng ta đã có từ lâu. Trong quá trình tranh đấu này, nhất là hai năm nay, tất cả những gì bọn chúng làm, càng ngày càng thái quá. Hiện tại trên đại lục có tám đại giáo khu, Diệp Ni phái chiếm năm, Ma Tát phái chúng ta mặc dù chỉ khống chế có ba giáo khu, nhưng từ chiến tích xem ra, lại dẫn trước khá xa bọn họ. Thủ đoạn tuyên dương giáo lý của Diệp Ni phái vô cùng cường ngạnh và máu me, những năm gần đây, bọn họ chủ trương lấy cực hình nghiêm khắc để lập nên uy nghiêm giáo hội, đối với tà giáo đàn áp kịch liệt. Sáu năm trước, trong một vụ án ở giáo khu đông nam, bọn họ lấy danh nghĩa thanh lọc tà giáo thiêu chết sáu người. Ba năm trước, tại giáo khu phía tây nam, bọn họ lấy tội danh xúc phạm thần linh, thắt cổ chết một quý tộc. Thủ đoạn này quá tàn nhẫn nên sớm đã dấy lên sự bất mãn ở rất nhiều nơi. Nhất là ba năm trước thắt cổ chết một quý tộc, việc làm này bị giới quí tộc đế quốc cho là một loại thị uy đối với bọn họ. Trong giáo khu do Diệp Ni phái khống chế đều nảy sinh xung đột với quan phương đế quốc. Chẳng hạn như mấy năm trước, ở khu phía nam, bọn chúng đối với chính sách phú thuế của đế quốc khoa tay múa chân, chỉ trích phú thuế đế quốc quá nặng nề, khiến cho nhân dân đem đa số thu nhập đóng thuế đế quốc hết, dẫn đến việc thuế tông giáo và thuế cống hiến của bọn chúng giảm xuống trầm trọng. Hành động này hiển nhiên đã khiến cho quan hệ giữa Diệp Ni Phái với hoàng thất đế quốc và quan phương đế quốc rất là căng thẳng. Hơn nữa, giáo lý Diệp Ni phái chủ trương "Thần quyền cao hơn tất cả", dĩ nhiên là làm cho hoàng thất không thích."

"Đó là đương nhiên." Đỗ Duy khẽ nhún vai: "Mấy lời ngài nói này, ta dù không hiểu rõ ràng nhưng cũng có nghe qua."

"Ma Tát phái chúng ta, những năm gần đây dù giáo khu khống chế chỉ có ba, chỉ chiếm một số ít, nhưng danh vọng bên trong thần điện vẫn cao hơn Diệp Ni Phái. Nhất là trong trưởng lão đoàn, phần đông ủng hộ chúng ta. Nhưng có một chuyện cách đây hai năm đã mang đến cho chúng ra một đả kích rất lớn. Nếu như không phải có chuyện ngoài ý muốn đó, có lẽ bây giờ tình cảnh Ma Tát phái chúng ta cũng sẽ khó khăn như vậy."

Maximus nói đến đây liền hở dài rồi liếc mắt nhìn Đỗ Duy: "Công tước đại nhân. Ngài nhất định đã nghe qua cái tên "Hussein" chứ?"

Trong lòng Đỗ Duy thình lình giật thót một cái, còn trên mặt thì làm ra vẻ kinh ngạc: "Hussein. Ta đương nhiên đã nghe qua, hắn chính là tội phạm số một của thần điện! Thiên tài kỵ sĩ mạnh trên đại lục, nhưng sau này lại phản bội thần điện, phải không?"

"Chính là Hussein... ài. Bởi vì chuyện của hắn, khiến Ma Tát phái chúng ta chịu không ít liên can. Có thể nói, bởi vì chuyện Hussein phản nghịch nên thực lực Ma Tát phái chịu tổn thất rất lớn. Giáo hoàng bệ hạ vốn rất ủng hộ Ma Tát phái chúng ta. Nhưng sau đó vì chuyện này...."

"Hussein có quan hệ gì với các ngài?" Đỗ Duy hỏi.

Maximus cười khổ một tiếng: "Công tước đại nhân, Hussein hắn tuổi còn trẻ đã trở thành kỵ sĩ trưởng trong thần thánh kỵ sĩ đoàn. Trở thành một trong ba thủ lãnh cực kì cường đại của lực lượng vũ trang thần thánh kỵ sĩ đoàn cuar thần điện. Để đạt đươc thành tựu như thế, ngoại trừ bản thân hắn thiên phú hơn người, tuổi trẻ hướng ngoại, còn có nguyên nhân khác." Dừng một chút, ông ta nói tiếp: "Hussein... vốn gốc từ trung bắc giáo khu chúng ta. Nếu xét đến xuất thân... thì hắn thuộc Ma Tát phái hệ."

Đỗ Duy ngược lại cho tới bây giờ chưa từng nghe qua. Hussein mặc dù vẫn ở bên cạnh hắn, nhưng tên kỵ sỹ này bản tính lạnh lùng, mà hắn lại coi chuyện bị trục xuất khỏi thần điện là một chuyện thống khổ lớn nhất đời, rất ít khi nguyện ý nhắc tới chuyện của chính mình trong thần điện. Bản thân hắn không nói nên Đỗ Duy cũng rất ít khi hỏi đến.

"Hussein xuất thân từ giáo khu mà ta quản lý, lúc còn rất nhỏ được tuyển đưa vào thần thánh kỵ sĩ đoàn bồi dưỡng. Sau đó hắn từng bước từng bước tiến lên vị trí kỵ sĩ trưởng, trong quá trình đó đương nhiên được Ma Tát phái chúng ta tương trợ không ít. Dù sao..." Maximus cười khổ nói: "Dù sao ngàn năm qua, trưởng lão đoàn vẫn bảo trì trung lập, nhưng thần thánh kỵ sĩ đoàn thì sớm đã không còn là phạm vi thế lực của Hắc Sơn phái. Ai cũng biết, muốn khống chế quyền lực, trước tiên phải nắm vũ lực trong tay. Thần thánh kỵ sĩ đoàn là một chi vũ lực rất mạnh mẽ trong giáo hội, mấy trăm năm qua, vô luận chúng ta hay là Diệp Ni phái, đều dốc toàn lực xâm nhập vào thần thánh kỵ sĩ đoàn.

Dù sao kỵ sĩ đoàn và trưởng lão đoàn không giống nhau. Hắc Sơn phái khống chế vị trí thủ tịch trưởng lão đoàn, người khác rất khó xâm nhập vào. Muốn tiến vào trưởng lão đoàn, trước tiên phải có giáo hoàng đề tên, sau đó trong nội bộ trưởng lão đoàn tiến hành bỏ phiếu biểu quyết có tiếp nhận hay không. Người ngoài muốn tiến vào trưởng lão đoàn đạt được vị trí thủ tịch, trước tiên sẽ không thể thông qua một cửa bỏ phiếu này của bọn họ. Mà kỵ sĩ đoàn lại không giống như vậy, mỗi một kỵ sĩ từ nhỏ bắt đầu được tuyển chọn để tiến hành bồi dưỡng. Nên chúng ta chỉ cần ở trong giáo khu của mình tuyển chọn một vài đưa nhỏ có thiên phú theo qui tắc của thần điện thì không ai ngăn cản được. Chỉ là những thiếu niên chúng ta tuyển vào thật sự phải có thiên phú mới trở thành thần thánh kỹ sĩ được. Hơn nữa, vì mấy trăm năm trước đây đế quốc và thần điện đạt thành hiệp nghị, thần thánh kỵ sĩ đoàn không được đồn trú tại đế đô, chỉ có thể giữ lại một bộ phận nhỏ ở thần điện. Đại bộ phận thần thánh kỵ sĩ đoàn đều phân tán tại các giáo khu thủ vệ của giáo hội địa phương. Cứ như vậy, thần thánh kỵ sĩ đoàn tất nhiên sẽ chịu sự tác động của giáo hội địa phương nên rất khó bảo trì trung lập hoàn toàn. Như vậy mấy trăm năm qua, thần thánh kỵ sĩ đoàn dù không thể nói hoàn toàn bị xâm nhập. Nhưng trong cao cấp kỵ sĩ chung quy cũng có đại biểu của mấy lưu phái. Chẳng hạn như lần này bọn họ phái đến một tên kỵ sĩ cấp bảy ám sát ta."

Maximus thở dài: "Lại nói đến Hussein. Hắn chính là một trong những thiếu niên có thiên phú xuất sắc nhất mà chúng ta đã chọn năm đó. Rất nhanh vươn ra khỏi trung bắc giáo khu, trở thành một thiên tài. Sau đó trong tuyển chọn cạnh tranh lại có thành tích đứng đầu, tiến nhập tổng bộ kỵ sĩ đoàn của thần điện ở đế đô tiến hành huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc. Sau đó cứ thế được nâng đỡ mà thăng tiến dần. Ma Tát phái chúng ta xem hắn là niềm hy vọng lớn nhất của bổn phái!

Vốn hai đại kỵ sĩ trưởng của thần thánh kỵ sĩ đoàn đều là người trung lập thuộc Hắc sơn phái, phục vụ giáo hoàng. Nếu như một người của Ma Tát phái có thể đảm nhận kỵ sĩ trưởng, vậy chẳng khác nào chúng ta trong việc tranh đoạt thần thánh kỵ sĩ đoàn sẽ áp chế Diệp ni phái! Thế nhưng cuối cùng... ngài cũng biết rồi. Hussein đột nhiên lâm đại họa, bị giáo hoàng bệ hạ tự mình hạ lệnh truy bắt. Vì chuyện này mà Diệp ni phái trong nội bộ thần điện công kích Ma tát phái không kiêng nể. Tình cảnh chúng ta rất là bị động. Quan trọng nhất là, bởi bì Hussein phản nghịch, Giáo hoàng cực kì phẫn nộ. Tự mình hạ lệnh ở trong nội bộ thần thánh kỵ sĩ đoàn tiến hành một phen thanh lọc. Mà Diệp ni phái nhân cơ hội chèn ép chúng ta, khiến trong quá trình thanh lọc thần thánh kỵ sĩ của Ma Tát phái chúng ta chịu tổn thất rất lớn. Cái này cũng coi như... chúng ta không còn cách nào. Trong quá trình truy bắt Hussein..."

Đỗ Duy nghe đến đây đặc biệt lưu ý.

"Trong quá trình truy bắt Hussein thẩm phán trưởng Murray đại nhân tự mình lĩnh một đội, còn có mấy vị thần thánh kỵ sĩ cấp tám mang theo người tham dự truy bắt. Chỉ là... không nói gạt ngươi. Thẩm phán trưởng Murray đại nhân, cũng là nhân vật trung kiên của Ma tát phái chúng ta. Mà trong những thần thánh kỵ sĩ tham dự truy bắt, như kỵ sĩ cấp 8 Fitow, còn có mấy vị kỵ sĩ cấp 6, cấp 7, đều là những người Ma Tát phái chúng ta hao phí nhiều năm tâm huyết bồi dưỡng ra.... Cuối cùng trong quá trình truy bắt Hussein, Murray đại nhân tử trận, bọn người Fitow cũng hi sinh. Khiến cho thực lực chúng ta chịu tổn thương rất lớn. Diệp ni phái nhân cơ hội đó đưa người của chúng lên đảm nhận chức tân thẩm phán trưởng. Cứ như vậy, vị trí thẩm phán trưởng trọng yếu trong thần điện này đã thuộc về người của bọn chúng..."

Đỗ Duy gật đầu.

Trong quá trình truy sát Hussein, thần điện chết mất một vị thẩm phán trưởng, Đỗ Duy đã biết. Trong mấy thần thánh kỵ sĩ đã chết đó đích xác có một người gọi là Fitow. Tên Fitow này cùng Đỗ Duy vốn có quan hệ rất lớn. Đỗ Duy chính là trong tuyết tìm được phần mộ Fitow, thấy được di thư và nhật ký mà vị thần thánh kỵ sĩ đã chết này lưu lại, mới hiểu được phát sinh chuyện gì. Mà Fitow cũng là thần thánh kỵ sĩ lúc trước vào lần đầu tiên Gandalf áo xanh "đùa bỡn" Listeria phu nhân đã ra mặt đuổi đi lão nón xanh.

Những chuyện này hắn đã biết. Xem ra Maximus lần này nói thật.

"Giáo chủ đại nhân tôn kính." Đỗ Duy cười nói: "Ta tin rằng mấy lời ngài nói này đều là sự thật... Chỉ có điều ta không hiểu, nếu những điều ngài nói với ta đều là thật, vậy ngài và Ma Tát phái của ngài hiện tại ở trong thần điện hẳn là đang ở trong hoàn cảnh rất nguy hiểm. Trong đấu tranh với Diệp ni phái cũng là ở thế kém. Dưới tình huống như vậy, ngài nghĩ, làm một người đầu tư thông minh, nên đặt vào thế lực mắt thấy đã rơi đài sao? Ôi, xin ngài thứ cho ta thất thố, chỉ là, nếu như ngài không thể giải thích nghi vấn này trong lòng ta, e rằng ta không thể đưa ra quyết định gì."

Maximus ngược lại mỉm cười, nhìn ánh mắt Đỗ Duy: "Ngài là một người thông minh, công tước đại nhân! Ta đối với điểm này không chút hoài nghi. Ta nhận ra ta có lý do để thuyết phục ngài, chính là vì hai nguyên nhân: thứ nhất, người thông minh đều biết, thêu hoa dệt gấm thì dễ, nhưng giúp người khi hoạn nạn, thường thường mới có thể đả động lòng người, thời điểm thế này, nếu như ngài chọn ủng hộ Ma tát phái, vậy sau này Ma tát phái trở thành bằng hữu trung thành nhất của ngài! Đương nhiên, đây chỉ là một phần nhỏ nguyên nhân. Tin rằng ta nói tiếp điểm thứ hai, ngài nhất định sẽ động lòng. Cái thứ hai này... Ngài suy nghĩ xem. Nếu nói Diệp ni phái đã nắm chắc thắng lợi trong tay, bọn họ vì cái gì phải công nhiên gấp gáp phục kích ta trên đường như thế? Loại hành động này một khi lộ ra sẽ dẫn đến thất bại và gây ra sóng to gió lớn. Nhưng bọn chúng vẫn như cũ lựa chọn mạo hiểm. Tự nhiên là vì bọn chúng ý thức được nguy hiểm! Bởi vì chỉ cần ta đến được đế đô. Liền có thể thay đổi cả tình thế!"

Đỗ duy không tự chủ được gật đầu

Chính xác, Diệp ni phái càng bày ra thủ đoạn cực đoan đến giết chết Maximus gấp gáp như vậy, càng nói rằng, bọn chúng sợ để Maximus trở về đế đô!

"Trong tay ngài có lợi thế gì chuyển bại thành thắng thế?" Đỗ Duy cười nói.

"Có một chút." Maximus khẽ mỉm cười: "Chỉ có điều, xin thứ cho ta. Cái này có quan hệ đến cơ mật tối cao của thần điện. Ta không thể nói rõ."

Đỗ Duy trầm mặc.

Hắn ở trong lòng cẩn thận tính toán trong giây lát. Cuối cùng đột nhiên ngồi thẳng người thấp giọng nói: "Ngài muốn ta đầu tư bao nhiêu?"

Maximus cười: "Công tước đại nhân. Ta biết ngài cũng không phải là tín đồ. Cho nên ta nghĩ... nếu ta có thể có cơ hội tự mình chủ trì nghi thức tẩy lễ nhập giáo cho ngài...Đó sẽ là một vinh hạnh rất lớn!"

*****

Đỗ Duy cười ha ha: "Giáo chủ đại nhân thân ái, ngài lại đặt chủ ý lên đầu ta rồi!" 

Xác thực, Đỗ Duy thân là công tước thống lĩnh hết thảy quân quyền một hành tỉnh, lại là một đại ma pháp sư nổi tiếng tại đế quốc. Bỏ qua thực lực chân chính của hắn không nói, nhưng trên cơ bản, vì biểu hiện ngày chính biến mà quan điểm đã truyền rộng khắp, sớm đã coi vị thiếu niên công tước trẻ tuổi này trở thành cường giả đứng đầu đại lục!

Một người mà thân là công tước, tay nắm thực quyền, rất được hoàng thất tín nhiệm như vậy. Bản thân lại có thực lực cá nhân siêu tuyệt – mà hắn lại không phải tín đồ của thần điện!! Nếu như sau này, có người có thể thuyết phục hắn nhập giáo...

Công trạng như vậy so với việc ngươi truyền bá một vạn người bình thường tin vào tôn giáo phải lớn hơn rất nhiều!

Thân là giáo chủ, chức trách chủ yếu là tuyên dương giáo lý, làm cho càng nhiều người tin thờ thần điện. Đây cũng là tiêu chuẩn công trạng quan trọng. Nhưng ngươi có lôi kéo nhiều người bình thường nhập giáo cũng còn xa mới bằng lôi kéo được một đại nhân vật địa vị hiển hách! Mà Đỗ Duy... hiện tại trên đại lục, ngoại trừ Nhiếp Chính Vương ra, còn có ai được trọng vọng hơn so với hắn?

Đỗ Duy không lập tức đáp ứng mà tiếp tục hỏi: "Còn gì nữa?"

"Ta nghe nói, trong lãnh địa của ngài, thái độ đối với thần điện tôn giáo không đươc tốt lắm a." Maximos cười nói: "Ta nghĩ những chuyện trước đây cũng không cần nhắc tới. Sau này ta sẽ tự mình phái một vài thần chức nhân viên đến lãnh địa của ngài tuyên truyền giáo lý. Công tước đại nhân, yêu cầu của ta đó là, đối đãi với giáo vụ nhân viên của Ma Tát phái chúng ta, ngài sẽ biểu hiện thái độ tốt một chút."

"Ha ha! Ngài muốn thu hành tỉnh Desa của ta vào trong phạm vi giáo khu của ngài sao?" Đỗ Duy cười ha ha.

"Chính là như thế." Maximos cũng không giấu giếm, nói rõ ràng: "Căn cứ theo quy ước của thần điện, đối với một vùng đất hoang hoá chưa được khai phá, ai có thể tạo ra thành tích ở đó, vùng đất đó sẽ được nhập vào giáo khu của mình. Trước đây giáo vụ nhân viên trên lãnh địa của ngài đều chỉ là một vài nhân vật nhỏ của đế đô phái tới. Vậy sau này, ta sẽ phái thẳng người từ trung bắc giáo khu của ta đến..."

"Nhưng ngài phải hiểu rõ một điểm. Đất đai hành tỉnh Desa cằn cỗi cũng không có nhiều. Nhân dân của ta cũng không có nhiều tiền tài để nộp thuế tôn giáo và đóng góp thuế." Đỗ Duy nhíu mày.

"Vì biểu đạt tình hữu nghị của ta, ta miễn trừ cho hành tỉnh Desa ba năm thuế tôn giáo. Thân là đại giáo chủ giáo khu, những quyền lực này ta vẫn còn có, mà sau ba năm, nếu như..." Maximos khẽ mỉm cười: "Đương nhiên, hiện tại chỉ là giả thiết. Giả thiết ta có thể ngồi lên vị trí đó, điều lệnh miễn thuế này còn sẽ kéo dài."

"À ừm." Đỗ Duy gật gật đầu: "Được rồi, ngài muốn ta nhập giáo, sau đó đồng ý để người của ngài truyền giáo trong địa bàn của ta, chính thức thu địa bàn của ta vào giáo khu của ngài... Ngoại trừ cái này ra, ngài còn muốn yêu cầu gì hơn nữa."

Maximos cười, nụ cười như gió thổi hây hây, mây trôi lững lờ: "Công tước đại nhân, ngài xem, ta cũng không phải là một lão già lòng tham không đáy. Ta yêu cầu cũng không nhiều lắm, nếu như ngài có thể đáp ứng ta hai điểm này, ta đã vạn phần cảm kích. Đương nhiên... nếu như ngài đã nói khẳng khái, ta chỉ cần bổ sung thêm một yêu cầu nho nhỏ, một yêu cầu rất nhỏ."

"Nói đi."

Ánh mắt Maximos loé lên: "Căn cứ vào pháp lệnh của thần điện, phàm là thần thánh kỵ sĩ đoàn đóng ở giáo khu địa phương, sẽ chịu sự điều khiển của đại giáo chủ địa phương. Giáo khu địa phương có nghĩa vụ mỗi năm tuyển huyết dịch mới cho thần thánh kỵ sĩ đoàn. Mặc dù... thần thánh kỵ sĩ đoàn trực tiếp tận hiến với Giáo Hoàng, nhưng dù sao một nhánh quân đội đồn trú tại địa phương, trong thời gian dài, sẽ khó bảo trì được độ thuần khiết. Vì thế, ta nghĩ ta sẽ nỗ lực hết sức để khống chế thần thánh kỵ sĩ đoàn trong khu của ta. Chỉ có điều... Ta còn cần rất nhiều. Ừm... ý của ta là, vào lúc thích hợp, một khi ta gặp phải khó khăn và nguy cơ thật lớn, ta cần quân đội của ngài hiệp trợ."

Đỗ Duy nhíu mày: "Ngài điên à? Căn cứ tất cả pháp lệnh, quân đội không được can thiệp vào bất cứ phân tranh nào trong nội bộ thần điện! Ngài muốn quân đội đế quốc cuốn vào chuyện nội bộ thần điện? Nói như vậy..."

"Không không không không, ngài chưa hiểu rõ ràng ý ta. Ý ta là... một khi xuất hiện một số tình huống khẩn cấp hoặc là "đặc thù", ta nghĩ ta có thể trao cho ngài một danh nghĩa." Maximos cười nói: "Tỷ như để cho một chi quân đội nào đó dưới trướng ngài, mặc khải giáp thần thánh kỵ sĩ đoàn, lấy danh nghĩa "thần thánh kỵ sĩ đoàn". Ngài thấy thế nào?"

Đỗ Duy lần này thật sự kinh ngạc.

"Ngài... Maximos đại nhân, ngài xác định là muốn làm thế sao? Làm như vậy đã đi quá xa giới hạn rồi!" Đỗ Duy nhắc nhở.

"Quá giới hạn sao?" Trên gương mặt già nua của Maximos lộ ra sự kiên nghị: "Diệp Ni phái cả gan công nhiên công bố bừa bãi, không được Giáo Hoàng cho phép nhưng mưu đồ giết chết một giáo chủ, cách làm như vậy chẳng lẽ lại không quá giới hạn sao!"

"Nhưng ngài không có quyền này." Đỗ Duy lắc đầu: "Ngài chỉ là giáo chủ địa phương. Thành lập thần thánh kỵ sĩ đoàn phải do Giáo Hoàng tự thân hạ lệnh mới được! Giáo chủ địa phương chỉ có thể điều động thần thánh kỵ sĩ đoàn hiện có, nhưng lại không được thành lập mới! Giáo chủ đại nhân, cho dù ngài trao cho ta danh nghĩa này cũng không hợp pháp."

"Công tước đại nhân, thế nên ta mới nói vào lúc "đặc thù"." Maximos thản nhiên nói: "Ý của ta là. Giả như tương lai có một ngày ta kế nhiệm vị trí này. Nhưng lúc ta chỉ huy thần thánh kỵ sĩ đoàn lại không đủ áp chế Diệp Ni phái bất mãn đối với ta, ta cần thêm nhiều lực lượng! Vậy, giả như ta lấy thân phận "Giáo Hoàng", liền có quyền lập tức thành lập một chi thần thánh kỵ sĩ đoàn mới!"

Đỗ Duy hít một hơi thật sâu. Hắn đột nhiên nhận ra, lão già trước mắt nhìn như bình thản này, lá gan quả thật không phải lớn bình thường!

Hắn lập tức cười ha ha: "Đương nhiên! Nếu như là Giáo Hoàng hạ lệnh, vậy thì hợp pháp. Nếu như một khi ta trở thành tín đồ, tiếp nhận mệnh lệnh Giáo Hoàng, ta cũng không thể làm khác, tự nhiên phải dốc sức."

Hai người nhìn nhau ha ha cười lớn một hồi. Đỗ Duy ngưng lại, nghiêm mặt: "Giáo chủ đại nhân. Yêu cầu ngài đề xuất... vậy, ta muốn hỏi là trong cuộc đầu tư này, nếu như cuối cùng ngài thắng, ta có thể thu được gì? Hắc hắc! Ngài đừng nói suông cái gì mà có được tình hữu nghị của ngài. Ta là một người rất thô tục, ta hy vọng có được một số lợi ích thật sự!"

"Ngài đã có được lợi ích." Maximos cười hờ hững: "Công tước đại nhân. Ngài nghĩ xem, nếu nói dưới trướng ngài có một chi thần thánh kỵ sĩ đoàn... vậy tình cảnh của ngài tại Tây Bắc sẽ được cải thiện rất lớn! Ta biết. Địch nhân hiện tại lớn nhất của ngài, hẳn là Ruga của quân Tây Bắc. Đúng không? Vậy, một ngày nào đó trong tương lai, lúc quân đội dưới trướng của ngài cùng địch nhân tác chiến, đối phương đối diện với quân đội của ngài, sẽ kinh ngạc phát hiện bộ hạ của ngài treo cờ thần thánh kỵ sĩ đoàn! Lúc này, nếu nói bọn họ động thủ với ngài, thì chẳng khác gì là đối địch với thần điện! Cùng thần thánh kỵ sĩ đoàn tác chiến, chẳng khác gì tuyên chiến với thần điện! Ta nghĩ... loại lợi ích như vậy, đã không cách nào dùng kim tiền hay bất kì điều kiện nào để suy xét."

"Ta cần một lời cam đoan của ngài." Đỗ Duy nói.

"Ta chấp nhận." Maximos cười cười: "Nếu như ta trở thành Giáo Hoàng, vậy ngài, công tước Hoa Tulip, sẽ được Giáo Hoàng tự mình ban cho huy chương thần thánh! Có được huy chương như vậy sẽ tạo cho ngài có được địa vị hợp pháp cực cao ở trong thần điện! Lúc đó, tại Tây Bắc, ý chí của ngài, cũng giống như ý chí của thần điện! Đối địch với ngài, cũng là đối địch với thần điện. Đây là hứa hẹn cuối cùng của ta."

Rất tốt!

Trong lòng Đỗ Duy đột nhiên cười một cách ác ý!

Cho sư đoàn kỵ binh dưới trướng của ta treo cờ thần thánh kỵ sĩ đoàn, đây là một chuyện rất sảng khoái a! Giống như trên người khoác một bộ thần bào! Chỉ cho phép ta đánh ngươi, không cho phép ngươi đánh ta! Nếu không ngươi chính là tuyên chiến với Quang Minh thần điện vĩ đại!

Trong phòng, hai người nhìn nhau mà cười, đều ẩn chứa kế hoạch nham hiểm. :

Sau khi dùng xong bữa tối, Đỗ Duy rất khách khí tiễn vị giáo chủ đại nhân này trở về nghỉ ngơi, hắn lập tức tìm thị vệ trưởng Raoen của mình đến.

"Chú lập tức ngồi thuyền nhỏ rời thuyền lên bờ! Sau đó tức khắc nhanh chóng trở về thành Lâu Lan, trên đường không được trì hoãn nửa khắc!" Đỗ Duy nhìn vị thị vệ trưởng trung thành này, trầm giọng nói: "Chú trở về tìm kỵ sĩ Rodriguez, nói cho hắn, lần này trở về đế đô, trước lúc xuất phát ta đã không đánh giá hết đại biến hiện tại trong đế đô, ta cần sự hỗ trợ mạnh hơn! Ừm, chú truyền đạt mệnh lệnh của ta, mời kỵ sĩ Rodriguez lập tức thu xếp hành trang gọn nhẹ cưỡi khoái mã, đến đế đô có việc cần!"

Raoen nhận mệnh lệnh đi ra, trở về phòng, QQ nhìn Đỗ Duy, thở dài: "Ngài phải cẩn thận, giao dịch với người thần điện, không thể nghi ngờ là dữ hổ mưu bì*!"

Đỗ Duy cười ha ha: "Dữ hổ mưu bì? Hắc hắc, vậy để xem xem, là chúng mượn da ta, hay là ta mượn da chúng!"

Dưới bầu trời đêm, thuyền trên sông thẳng đường xuôi về hạ lưu, khoảng cách đế đô càng gần, trong lòng Đỗ Duy càng kích động.

Vốn nghĩ rằng lần này về đế đô sẽ không phát sinh đại sự gì, hiện tại xem ra, lần trước trở về đế đô đã trải qua chính biến cung đình. Mà lần này... chẳng lẽ phải trải qua một trường chính biến của thần điện sao?


dữ hổ mưu bì*: cái này có nhiều tích nhưng ý tóm lại là đòi hỏi/chơi với kẻ xấu thì chỉ uổng phí tâm cơ.



Xem : Chữ