Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 232

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 232 một trong những chương hồi tác phẩm của tác giả truyện tiên hiệp . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Alfa tựa vào sườn núi phía sau, hít thở một hồi thì thể lực khôi phục đôi chút, tiếp đó trong lòng âm thầm tính toán so sánh thực lực địch ta.

Bên cạnh Đầu Sói Vàng chắc chắn có một số sĩ quan thuộc hạ võ thuật không thấp, ngay cả tên Đầu Sói Vàng mặc dù bị thương thế nhưng nếu lấy địa vị vệ tướng của Đầu Sói Vàng tại thảo nguyên ra so sánh với quân đoàn trưởng của đế quốc thì là như nhau nên tất nhiên rất dũng mãnh, trong tình huống bình thường võ thuật e rằng sẽ không thua kém mình bao nhiêu.

Do vậy, một mình mình nếu muốn đối phó với sáu trăm người đối phương, muốn từ trong sáu trăm người đó lấy mạng Đầu Sói Vàng thì tính toán kỹ lưỡng.

Alfa thật sự không lo mình gặp nguy hiểm. Đối phương chẳng qua chỉ là sáu trăm bại binh. Ngày đó chính biến tại đế đô, Alfa còn dám chống lại sự công kích của thần thánh kỵ sĩ đoàn thì một nhúm người thảo nguyên này chưa đủ để hắn để mắt đến. Lo lắng duy nhất của hắn là nếu mình một kích không thành tạo cho đối phương có cơ hội chống trả, sau đó lại đem bộ hạ vây chặn mình, nếu tên Đầu Sói Vàng kia chạy thoát được thì coi như công sức trước đó thành công cốc.

Phải tìm được thời cơ!

Thị vệ Alfa hít một hơi thật sâu, sau đó lần mò đi xuống triền núi, xoay người lên ngựa, đi xa xa ở phía sau người thảo nguyên.

Rốt cục, bám theo phía sau hơn nửa ngày, cơ hội mà Alfa chờ đã tới rồi!

Bên cạnh đường trên đồng hoang phía trước xuất hiện một ngôi nhà hoang, thoáng trông khá đổ nát, dường như không có người sống từ lâu lắm rồi.

Chỉ có điều khiến phần đông người thảo nguyên thèm muốn là bên cạnh ngôi nhà hoang kia, tại nơi cách xa đại lộ, không ngờ có một cái giếng!!!

Nhìn thấy cái giếng, ngay tức khắc đám người thảo nguyên đều nổi điên lên như nhau, ngay cả người chết dường như sinh mệnh cũng lại một lần nữa hồi phục mạnh mẽ, gào thét phóng ngựa bổ nhào về hướng cái giếng!

Trong lúc này, người thảo nguyên loạn bậy thành một đám.

Ngay khi đó, Alfa đang bám theo người thảo nguyên, hiện nằm bên cạnh một đống loạn thạch, khi vừa trông thấy thì trong lòng không khỏi chấn động!

Cơ hội!

Đám người thảo nguyên bu đông như ong quanh giếng, đám người dã man này thấy có hy vọng có nước đã bất chấp tôn ti trật tự, sớm đã có người tranh giành được dây thừng treo thùng nước nhưng ngay khi vừa tới tay liền bị người phía sau một cước đá lăn quay, thùng nước trong tay liền bị cướp mất.

Trong đám hỗn loạn, sự bực dọc đè nén trong lòng nhiều ngày qua giờ đột ngột bùng phát khiến không ít người thảo nguyên đang cướp đoạt thùng múc nước này bỗng nhiên ầm ầm rút loan đao ra, hai mắt đỏ đậm như bầy sói nhìn nhau trong khi trước đó còn là bạn đồng hành của mình.

-Một lũ chết tiệt!!

Một giọng nói khản đặc từ sau vang đến. Vệ tướng Đầu Sói Vàng nằm sấp trên ngựa, đau lòng nhìn đám bộ hạ của mình:

-Các ngươi muốn làm gì vậy! Loan đao của các ngươi chỉ dùng để giết địch, không phải để đối chọi với huynh đệ của mình! Buông đao cho ta!!

Mặc dù bị trọng thương nhưng vệ tướng Đầu Sói Vàng vẫn còn chút uy thế ngày thường khiến phần lớn bọn người thảo nguyên chỉ còn cách lẳng lặng thu lại loan đao.

Chỉ có điều, cuối cùng vào lúc mọi người đến bên cạnh giếng mới phát hiện đáng tiếc là cái giếng này đã cạn khô!

Có kẻ không cam lòng sai người lấy thùng thả vào trong giếng cẩn thận kiểm tra. Nhưng tuyệt vọng phát hiện trong giếng khô này chỉ có thể tìm được đất cát khô khốc mà thôi!

Sự bực dọc vừa mới tạm lắng xuống tới liền đột nhiên phát tác trở lại, người thảo nguyên càng thêm tuyệt vọng hung tính lại càng bị kích thích, qua nhiều ngày vừa đói vừa khát, bọn họ giờ phút này thật sự giống như một bầy sói!!

Bỗng nhiên trong lúc đó không biết tên chết toi nào ra tay trước, đại khái là đói quá mất khôn liền bất ngờ đâm một đao vào chiến mã của tên bạn bên cạnh, chiến mã hí lên điên cuồng nhưng dây cương lại bị người này kéo lại vùng vẫy không thoát ra được, tên này mặt đầy hung ác, liên tục huy đao chém tới, sau khi chiến mã bị chém gục thì hắn liền nhanh chóng xáp lại hả họng nuốt vào một ngụm máu ngựa.

Nhưng hắn còn chưa kịp húp ngụm thứ hai thì sau lưng đã vang tiếng chửi mắng, ánh đao loé lên đầu lâu hắn đã vọt lên trời kéo theo một màn mưa máu.

Thì ra chủ nhân của con chiến mã thấy ngựa quý của mình bị giết, mà người thảo nguyên coi trọng nhất là ngựa chiến, rất nhiều chiến mã của kỵ binh đều do họ nuôi dưỡng từ nhỏ, chứng kiến ngựa yêu bị giết làm sao mà không đau lòng? Hắn đau lòng mà sấn tới báo thù, thừa dịp người kia uống máu ngựa liền một đao chém bay đầu tên này.

Một lần như thế giống như mồi lửa trong thùng thuốc súng, lập tức bùng lên thành đám cháy!

Thoáng chốc cháy phần phật, mọi người thảo nguyên bắt đầu nổi điên. Dù sao khi nhìn thấy thớt ngựa chiến này ngã lăn ra chết thì một số tên chết toi đói khát mắt đều đỏ lên, nghiến chặt đôi môi khô khốc, vài người rút loan đao ra hướng về con ngựa kia bổ xuống, chủ nhân chiến mã muốn ngăn cản liền lập tức bị người bên ngoài hai đao chém chết, cả đám ùa lên, liều mạng muốn lấy đao của mình cắt lấy một khối thịt ngựa.

Sự việc bắt đầu như thế, phía sau không thể kìm lại được! Người cướp được thịt ngựa liền lập tức muốn thoát ra nhưng bên cạnh đã sớm có người nhìn chằm chằm vào thức ăn trong tay bọn họ, cả đám đánh nhau binh binh bốp bốp một lúc, đường đường là kỵ binh tinh nhuệ của thảo nguyên vương đình nhưng lại vì vài khối thịt ngựa mà bắt đầu liều mạng hai mắt đỏ sậm.

Thế nhưng một con ngựa làm sao đủ cho mấy trăm người ăn? Lại còn tranh đoạt lẫn nhau thì làm sao đủ!

Lúc này rốt cục đã có thêm nhiều người bắt đầu có ý tiến đánh ngựa chiến của người khác!

Lại thêm nhiều người cầm vũ khí chém về phía trước đó còn là bạn đồng hành của mình.

Cướp ngựa! Cướp thịt!

-Đủ rồi!!!

Vệ tướng Đầu Sói Vàng không thể kìm được cơn giận, hắn bỗng nhiên tinh thần mạnh lên, nhảy từ trên mình ngựa xuống, cố nén cơn đau từ cái chân gãy, mã đao trong tay chém ngang giết chết tại chỗ hai tên kỵ binh thảo nguyên đang nổi điên.

Mũi đao còn nhỏ từng giọt máu đỏ sẫm mà thi thể không đầu của hai tên loạn binh đã ngã trên mặt đất.

-Tất cả dừng tay cho ta! Buông vũ khí!!

Vệ tướng Đầu Sói Vàng phẫn nộ gào thét.

Cảnh tướng quân trọng thương trong tay cầm đồ đao vấy máu, trong thoáng chốc không những chẳng thể đè bẹp được việc náo loạn của binh lính mà ngược lại còn kích thích cho bạo loạn tăng mạnh thêm!

Vệ tướng Đầu Sói Vàng bỗng nhiên phát hiện trước mặt không biết đã yên ắng tự khi nào. Ánh mắt của đám binh lính này nhìn mình đã không còn sự kính sợ ngày xưa mà lại tràn ngập một loại căm thù ...... và tham lam!

-Các ngươi muốn làm gì!!

Một trăm thân vệ trung thành của vệ tướng Đầu Sói Vàng lập tức tiến lên ngăn cản, hai bên rút đao chĩa vào nhau.

-Đầu Sói Vàng cái rắm chó gì!

Một tên kỵ binh người thảo nguyên dùng sức nhổ ra một ngụm nước bọt pha máu! Chửi lớn tiếng:

-Lần này đã bị đánh bại. Cả vu sư Shaman cũng đã chết, sau khi trở về cả nhà ngươi cũng bị bán làm nô lệ, bây giờ còn đến ăn to nói lớn với chúng ta!

Những người khác vừa nghe xong lại càng động tâm! Đúng vậy, vệ tướng Đầu Sói Vàng gì nữa, sau khi trở về địa vị e rằng còn không bằng một tên lính quèn như mình!

Cho dù trong lòng nhẫn nhịn đến mấy cũng không kìm được ý nghĩ: lần này nếm mùi thất bại trở về, chắc chắn bị phạt không nhẹ, không bằng dứt khoát giết chết tên Đầu Sói Vàng này, đem đầu lâu của hắn đến đầu hàng người Roland!

Thấy rõ hai bên đã gườm nhau toé lửa, thân vệ trung thành của vệ tướng Đầu Sói Vàng cùng loạn binh đứng song song phân chia chiến tuyến rõ ràng.

-Tranh chấp nội bộ sao?

Alfa nấp sau đống loạn thạch, trên mặt cười lạnh:

-Người dã man quả nhiên là người dã man.

Hắn nắm chặt kiếm trong tay, đang chuẩn bị tìm cách mò vào đám hỗn loạn ......

Bỗng nhiên, xa xa phía chân trời truyền đến một hồi vó ngựa dồn dập, tiếng vó ngựa đông đảo, bụi đất bốc lên ngày càng nhiều, rõ ràng là có đại đội kỵ binh sắp đi qua đây!

Vừa mới còn đối địch nhau mà khi người thảo nguyên nghe thấy tiếng vó ngựa này, mọi người chợt đột nhiên biến sắc. Vừa rồi còn rút đao chĩa vào nhau mà giờ đây lại tự động xoay người lại, một lần nữa lại đứng cùng nhau, khẩn trương nhìn người tới.

-Còn thất thần làm gì! Mọi người lên ngựa!!!

Đầu Sói Vàng ra lệnh một tiếng, người thảo nguyên không ngờ liền chấp hành mệnh lệnh.

Nhưng lúc này không còn chạy kịp nữa rồi!

Đối phương tới từ hướng tây bắc, Alfa đã đi ra được hai bước lập tức lui về nấp lại phía sau đống loạn thạch.

Vệ tướng Đầu Sói Vàng thở dài ...... là truy binh của kẻ địch sao? Đối phương đã đuổi theo được đến đây thì lần này chết chắc rồi. Bây giờ phía bên mình người mệt ngựa yếu, chạy làm sao thoát được.

Chỉ có điều khi gần đến bỗng nhiên lại thấy đối phương là một đội kỵ binh, chính giữa đội là một lá cờ đen bay trên cao!

Quân cờ đen?

Đúng là quân Tây Bắc!!

Đội quân Tây Bắc vừa đến này quân số chừng hơn hai nghìn, chỉ có điều Đầu Sói Vàng lại thấy dường như đối phương không có ý tốt vì khi tới trước mặt thì hai bên đối phương lập tức phân ra mỗi cánh hai trăm người tạo thế bọc sườn, cuối cùng hình thành một vòng bao quanh đem người của hắn vây lại bên trong!

Đội quân kỵ binh Tây Bắc này mỗi người đều mặc áo giáp toàn màu đen, sau khi ổn định chổ đứng thì người không nói, ngựa chẳng kêu, nhưng mấy ngàn ánh mắt lạnh lùng soi vào sáu trăm người thảo nguyên ở giữa, giống như nhìn sáu trăm con sơn dương đang đợi làm thịt.

Đội quân Tây Bắc này mơ hồ khiến cho thị vệ trưởng Alfa cảm giác được một tia quỷ dị. Vì bọn chết tiệt kia mỗi người đều một thân hàn khí, ngồi chỉnh tề như thế trên ngựa, không nói một lời, lạnh lẽo âm u ......

Cuối cùng, vào thời điểm người thảo nguyên không còn chịu nổi khí thế dồn ép như vậy, bên trong quân tây bắc vọng ra một giọng lạnh lùng.

-Phía trước có phải là ngài vệ tướng Đầu Sói Vàng tôn kính chăng?

Tiếp theo, hàng ngũ đội quân tây bắc im lặng tách ra, trên lưng một con tuấn mã đen tuyền, một người kỵ sĩ trẻ tuổi chậm rãi thúc ngựa đi ra. Ở phía xa, Alfa nhìn mặt tên kia phát hiện hắn đội mũ sắt nhưng lại đeo một mặt nạ kim loại. Mặt nạ kim loại sắt này thép này che toàn bộ mặt hắn kể từ môi trở lên, chỉ lộ mỗi miệng ra ngoài.

Nghe theo giọng nói của hắn thì chắc hắn tuổi còn rất trẻ. :

Vệ tướng Đầu Sói Vàng vừa thấy tên kỵ sĩ trẻ tuổi này thì trong mắt hắn lập tức ánh lên vẻ gì đó phức tạp: "Thì ra là thiếu tướng quân! Không biết quân đoàn trưởng Ruga phái thiếu tướng quân tới nơi này vì việc gì? Nửa đường chặn ta lại, muốn lấy mạng ta ư?

Người kỵ sĩ trẻ tuổi này ngồi trên ngựa, ánh mắt phía sau mặt nạ sắt bắn ra một tia nhìn lạnh lẽo, chỉ có điều trên môi lại mỉm cười. Mặc dù nhìn không hết được toàn bộ khuôn mặt hắn, thế nhưng khi hắn cười thì khóe miệng còn đẹp hơn đường vòng cung, từ đó có thể thấy được người này hẳn là một chàng đẹp trai. Chỉ có điều hàn quang ẩn sâu trong ánh mắt kia thật sự khiến cho người ta tâm lý vô cùng khó chịu.

-Vệ tướng Đầu Sói Vàng các hạ.

Người kỵ sĩ được gọi là thiếu tướng quân này phảng phất đang mỉm cười:

-Đúng là cha ta phái ta tới đây, chỉ có điều ...... ông ta cho ta hai mệnh lệnh hoàn toàn khác biệt..

Vệ tướng Đầu Sói Vàng cảm giác được vị nguy hiểm, hắn nắm chặt loan đao:

-Cái gì? Quân đoàn trưởng Ruga muốn phản bội ước định của chúng ta sao?

-Không cần phải nói khó nghe như thế.

Vị kỵ sĩ trẻ tuổi này lắc đầu:

-Cha ta luôn bảo ta rằng không có ước định gì là vĩnh viễn, cái gọi là tín nghĩa chẳng qua chỉ tồn tại dựa trên cơ sở lợi ích mà thôi.

Tạm dừng một chút, giọng nói người này phảng phất còn vài phần êm ái hơn, cười nhẹ nói khẽ:

-Cha cho ta hai mệnh lệnh: thứ nhất là nếu lần này các ngươi thắng, người của ta sẽ vui vẻ đưa tiễn ngài trở lại thảo nguyên, đồng thời thuận tiện tiếp quản thành Gilear để diệt cỏ tận gốc! Còn mệnh lệnh thứ hai là ...... nếu ngài bất hạnh thất bại tức là có ý xấu, tự tiện để địch quân xâm nhập lãnh địa đế quốc là do quân Tây Bắc chúng ta "sơ sẩy". Để đền bù tội trạng, các tướng sĩ quân Tây Bắc máu đổ sa trường đánh lui kẻ thù, đồng thời giết được vệ tướng Đầu Sói Vàng danh tiếng lừng lẫy thảo nguyên....... Ngài vệ tướng tôn kính, ngài thấy bản báo cáo của ta viết cho quân bộ như thế có thích hợp không? Kết quả như thế có phải là lấy công chuộc tội không?

Lời cuối vừa xong, hai mắt hắn dưới mặt nạ sắt đã loé lên một tia lạnh lẽo kinh người!

*****

Vệ tướng Đầu Sói Vàng dù sao cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, nghe xong những gì thiếu tướng quân nói. Trong lòng đã đoán trước được chắc chắn lần này mình thế nào cũng không may mắn, cười thảm rồi ưỡn ngực trừng mắt nhìn tên kỵ sĩ trẻ tuổi này, trầm giọng nói: 

-Cá lớn nuốt cá bé! Ta đã sớm biết bọn heo Roland các ngươi là đám giảo hoạt hèn hạ, tuyệt đối sẽ không thủ tín. Thấy tình thế xấu chắc chắn sẽ trở giáo công kích.

-Đầu Sói Vàng tôn kính...... người Roland chúng ta là như thế thì người thảo nguyên các ngươi lại khác à?

Kỵ sĩ trẻ tuổi không mảy may tức giận với những gì Đầu Sói Vàng nói, vẫn ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa như trước. Lẳng lặng nhìn tên kia:

-Tuy vậy, ta từ nhỏ đã kính trọng dũng sĩ. Ngươi là vệ tướng Đầu Sói Vàng đứng trong hàng ngũ vương đình, trên thảo nguyên cũng được coi là dũng sĩ, ta có thể phá lệ khai ân cho ngươi một cái chết vinh quang dưới kiếm của ta.

Dứt lời, tay kị sĩ trẻ tuổi này thân hình vọt lên, nhảy từ trên ngựa xuống, chậm rãi bỏ mũ sắt xuống, sau đó nắm chặt chuôi kiếm, đi tới trước vài bước:

-Đầu Sói Vàng, ta cho ngươi một cơ hội quyết đấu công bằng với ta. Nếu ngươi thắng ta sẽ liều mạng chịu sự trách cứ của cha, tha các ngươi trở về, không bị gì hết.

-Thật sao?

Trong mắt vệ tướng Đầu Sói Vàng lập tức loé lên một tia sinh cơ, mặc dù đã chuẩn bị chết tốt nhưng phàm đã là người thì chỉ cần còn có một tia sinh cơ thì vẫn không thể cưỡng lại hy vọng nắm bắt cơ hội.

-Đương nhiên!

Tay kị sĩ trẻ tuổi vẫn mỉm cười như trước, mặc dù hắn đã bỏ mũ sắt nhưng trên mặt vẫn đeo mặt nạ sắt, một cái đầu đỏ màu hạt dẻ hình dáng như lửa, nhưng phía sau đầu thì tóc được ung dung búi lại.

Nói xong, hắn vừa phất tay thì hai nghìn quân tinh nhuệ tây bắc đang vây chung quanh đồng thời nâng thương lên, mũi thương sáng lấp lánh liền chĩa vào hơn sáu trăm tên sói thảo nguyên đang bị vây ở giữa.

-Không cần căng thẳng.

Vị thiếu tướng quân này nhìn thấy người thảo nguyên sợ hãi bất an, cười khinh miệt, khua khua tay. Tất cả kỵ binh quân Tây Bắc vây quanh đều yên lặng cưỡi ngựa chiến chậm rãi lui ra phía sau, nới vòng vây lớn thêm một ít nhưng thương trong tay vẫn chĩa ngang.

Vẻ mặt vệ tướng Đầu Sói Vàng khi thì âm trầm, lúc lại nghi hoặc, sau đó cuối cùng là hạ quyết tâm!

Nếu coi như tên nhóc này lừa ta thì sao? Cùng lắm thì cũng chết mà thôi! Tuy nhiên hắn đã muốn tự mình tìm chết, chọn đơn độc đấu cùng ta, ông đây trước khi chết còn kéo theo một tên làm vật tế thần! Khiến cho quân đoàn trưởng quân Tây Bắc đáng chết, thằng khốn Ruga kia mất đi một đứa con trai! Coi như ta thu lại được vốn!

Nói xong, Đầu Sói Vàng đã vung cao loan đao của mình chĩa thẳng lên trời rồi đột nhiên hít một hơi thật sâu, ngửa mặt lên trời thét lớn. Tiếng gầm thét của hắn giống như tiếng sói tru! Khuôn mặt vốn bị trọng thương thảm hại bỗng nhiên sục sôi một luồng hào khí đặc biệt mạnh mẽ của người thảo nguyên!

Mặc dù hắn bị cắt đứt cẳng chân vẫn cắn răng đứng lên trước mặt tên thiếu tướng quân này. May mắn là chỉ có một chân bị cắt đứt, chân kia nỗ lực vẫn có thể chống đở được, Đầu Sói Vàng nâng ngang đao trước mặt, rống lên:

-Đến đi! Thằng nhãi lông còn chưa mọc đủ kia! Muốn cái đầu của Đầu Sói Vàng ta ư, phải xem tên nhãi ngươi có đủ phân lượng không đã!

Hắn vừa dứt lời thì phần lớn đám sói thảo nguyên cũng đều thét lên trợ uy, vừa rồi đám sói thảo nguyên còn đang đánh nhau sống chết mà lúc này thì không thể không đoàn kết lại, dù sao thì theo như đối phương nói, chỉ cần Đầu Sói Vàng quyết đấu mà thắng thì hắn tự mình mở cho những người này một con đường sống.

Di ...... Di ......

Đối mặt với Đầu Sói Vàng khí thế trào dâng, vị thiếu tướng quân này lại không hề nóng vội, động tác cực kỳ thong thả rút trường kiếm tùy thân của mình đang đeo ra, động tác của hắn dường như chậm rãi ngập ngừng, vào lúc rút kiếm ra khỏi vỏ thì kiếm phong nổi lên trên lưỡi kiếm phát ra âm thanh di di nhưng ánh mắt lạnh lẽo lại trước sau nhìn chằm chằm Đầu Sói Vàng.

Đầu Sói Vàng bị thằng nhóc này nhìn chằm chằm thì trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịu, bỗng nhiên quát lớn một tiếng. Hai tay nắm chặt đao rồi thân thể phóng tới hướng thiếu tướng quân, hai tay cầm loan đao bổ thẳng vào đầu!

Đầu Sói Vàng tài năng có hạng trên thảo nguyên, thực lực đương nhiên không thể khinh thường, một đao của hắn xuất ra, trên loan đao trong nháy mắt bạo phát ra một quầng lửa đỏ sậm giống như đấu khí của kỵ sĩ đế quốc!

Ầm một tiếng, đao đã mạnh mạnh mẽ mẽ chém xuống trường kiếm thiếu tướng quân đang vung lên. Động tác này của thiếu tướng nhìn có vẻ hời hợt, chỉ là vung ngang kiếm để cản lại. Một kích sấm sét của Đầu Sói Vàng liền bị hắn đỡ được.

Chỉ có điều hắn cũng không phải thoải mái gì, dưới chân nghe rắc rắc vài tiếng, đất khô vỡ nát, hai chân hắn bị lún thật sâu trong đất.

Đầu Sói Vàng rống lên điên cuồng. Hai tay hắn siết chặt đao, một mạch chém xuống liên tục, kiểu công kích một hơi này tựa như mưa to gió lớn, Alfa nhìn lén ở xa không khỏi hít vào một hơi thật sâu!

Tên Đầu Sói Vàng này quả nhiên lợi hại! Mỗi đao đều nhanh như nhau! Từng đao đều hiểm ác như nhau! Mỗi một đao chém xuống đều phảng phất uy lực đập đá phá núi, nhất là đao phong còn có đấu khí như ngọn lửa kia, cơ hồ cả người như một khối cầu lửa, đao phong mỗi lần chém xuống cũng đều phảng phất ẩn chứa tiếng sấm gầm gừ!

Đỡ hơn mười đao chém một hơi, thiếu tướng quân quả nhiên phải liên tiếp lui về sau. Hai tay hắn vẫn nắm trường kiếm, đỡ trái ngăn phải, loan đao mỗi lần chém lên trường kiếm đều liên tiếp toé ra hoa lửa chói mắt!

Đấu với người khổng lồ Đầu Sói Vàng, vóc người vị thiếu tướng quân này phảng phất có vẻ mảnh mai hơn nhiều, nhưng mặc cho đối phương công kích mạnh mẽ như bão táp mưa sa hắn vẫn phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt, dù cho liên tục lui về sau một mạch nhưng những nhát chém mãnh liệt liên hồi này đều bị hắn đỡ được!

Vệ tướng Đầu Sói Vàng bắt đầu thở dốc, người hắn vốn đang bị thương, hơn nữa đã qua nhiều ngày mỏi mệt giờ lại tấn công một mạch điên cuồng như thế nên kết quả là kiệt sức. Hắn cảm thấy loan đao trong tay phảng phất ngày càng nặng nề, việc công kích mãnh liệt một hơi đã vắt kiệt sức lực của hắn nhưng thằng nhãi trẻ măng này không ngờ lại không chút do dự đón đỡ toàn bộ?!

Hơi thở của thiếu tướng quân vẫn bình thường tuy nhiên chỉ là vừa rồi lui ra sau một hơi liên tiếp xa như vậy cũng có chút chật vật, có điều điệu cười lạnh lùng kia trên khoé miệng hắn trước sau vẫn y nguyên, nhạy cảm thấy được đối phương đã không còn chút sức lực nào, bỗng nhiên hắn vặn người lùi lại vài bước, kéo giãn khoảng cách với đối phương. Đầu Sói Vàng bị thương trên đùi nên không có cách nào đuổi theo chỉ có thể đứng tại chỗ thở dốc hồi khí.

-Ngươi có bản lĩnh đó sao?

-Đừng nhiều lời vô ích như vậy!

Đầu Sói Vàng bỗng nhiên hít một hơi thật sâu, trong nháy mắt hai mắt hắn đỏ sậm lại, liền đó đột nhiên vung loan đao lên, hai cánh cầm đao bỗng nhanh như chớp phình ra gấp đôi vừa to vừa thô, điên cuồng hét lên một tiếng, trên loan đao của hắn bao phủ luồng sáng đỏ rất lớn, loan đao có vẻ không tiếp nhận nỗi sức mạnh cường đại đến vậy, phát ra âm thanh u u.

Người Đầu Sói Vàng bỗng nhiên từ dưới đất phóng vọt lên như đạn, thân hình trên không hướng về phía thiếu tướng quân lao xuống phảng phất giống như một con chim ưng săn mồi oai phong!

Lúc này trong mắt thiếu tướng quân mới thật sự lộ ra tia kinh ngạc, miệng hắn đang cười lạnh đã biến thành vẻ hưng phấn, lại lui một bước, nhìn Đầu Sói Vàng phóng từ trên cao xuống hắn bỗng nhiên quỳ một gối xuống, hai tay vung ngang kiếm lên cản lại......

Keng!!

Âm thanh đó trong trẻo nhưng phảng phất lại như chát chúa đâm thẳng vào màng nhĩ người ta, không ít người đứng gần sắc mặt đều lộ vẻ thống khổ, điểm va chạm giữa loan đao và trường kiếm chợt bạo phát ra một chùm hào quang, sóng khí mãnh liệt cuồn cuộn lan ra xung quanh.

Trong luồng sáng đỏ, chợt nghe có tiếng lách cách trong veo, trên loan đao của Đầu Sói Vàng bỗng nhiên xuất hiện vô số vết nứt, các vết nứt này lập tức lan ra nhanh chóng, cuối cùng nghe rắc một tiếng, loan đao vỡ thành từng mảnh nhỏ, bắn ra tứ tán, Đầu Sói Vàng miệng phún máu tươi, thân thể ngã xuống bay luôn ra ngoài.

Vị thiếu tướng quân này cũng đã chậm rãi đứng lên, hắn thở hổn hển khá là dồn dập, nhìn Đầu Sói Vàng cười lạnh rồi nói:

-Quả là lợi hại...... đáng tiếc nếu ngươi trên người không bị thương thì có thể còn kiên trì dưới kiếm của ta thêm một lúc nữa.

Nói xong vị thiếu tướng quân này nhìn Đầu Sói Vàng hai tay trống không, cười quỷ dị, vung trường kiếm lên, mũi kiếm chĩa vào đối phương. Trên thanh trường kiếm dài hẹp này đột nhiên xuất hiện một tia hào quang màu bạc, một luồng hàn khí trong nháy mắt theo kiếm phong phát ra mạnh mẽ.

Một thanh trường kiếm rất tốt nhưng phảng phất cuốn theo một luồng khí giống như lốc xoáy băng tuyết, cơn lốc xoáy kia càng cuộn chảy càng mãnh liệt, càng lúc càng lớn, rồi đột nhiên gầm rú một tiếng, hướng về Đầu Sói Vàng mà cuốn sạch đi!

Đứng sau đống loạn thạch, Alfa đang xem bỗng nhiên giật nảy mình, thiếu chút nữa thì kêu lên vì kinh ngạc!!

Hàn khí pha lẫn băng giá này cuốn sạch đi mọi thứ nhưng khối hào quang hoa lệ màu bạc kia vẫn như cũ, nhìn từ xa tựa như sương dưới ánh trăng!

Luồng hàn khí kia khi đó đã biến thành một cơn lốc đột nhiên vây lấy Đầu Sói Vàng, trong chớp mắt đem tên võ sĩ khổng lồ này đông cứng lại thành một trụ băng!

Băng sương tan đi, thiếu tướng quân một tay cầm kiếm bên cạnh Đầu Sói Vàng đang bị đông cứng trong băng, lạnh lùng nhìn thoáng qua đối thủ đã bị biến thành tượng băng, nhẹ nhàng cười, bỗng nhiên xoay người, kiếm phong trong tay vẽ ra một đường vòng cung kỳ quái, im hơi lặng tiếng nhẹ nhàng cắt đầu lâu của tượng băng xuống!

Toàn thân Đầu Sói Vàng bị đông cứng, không có nửa giọt máu chảy ra, đầu lâu bị thiếu tướng quân nhẹ nhàng nhấc lên, hai mắt nhìn tỉ mỉ tràn đầy vẻ giễu cợt:

-Thật khiến ta thất vọng, đường đường là thảo nguyên Đầu Sói Vàng, té ra tiêu chuẩn loại này chẳng qua cũng chỉ có thực lực của kỵ sĩ Roland cấp bảy mà thôi ...... hừ, chỉ hữu danh vô thực.

Nói xong, hắn nhẹ nhàng cầm đầu lâu quăng đi, một tên kỵ sĩ quân tây bắc gần đó vội chạy đến nhanh tay chụp lấy, lập tức xổ tung một bọc vải rồi đem đầu lâu cẩn cẩn thận thận gói lại cất kỹ.

Thiếu tướng quân đã xoay người lên ngựa, nhìn thoáng qua đám sói thảo nguyên mắt miệng trợn tròn ngây ngốc. Bọn chết toi này trong đói ngoài khát lại vừa tận mắt thấy tướng quân bị người giết chết, phía ngoài còn có hơn hai nghìn thiết kỵ khải giáp đầy đủ đang chĩa trường mâu vào mình. Trong mắt những người này chỉ thấy trơ trọi nỗi tuyệt vọng, dũng khí sói thảo nguyên đã không còn.

Giết, không chừa một tên nào.

Nhẹ nhàng lưu lại một câu rồi vị thiếu tướng quân này quay đầu ngựa cười lạnh mà đi.

Phía sau, tiếng hô giết rung trời!

Đứng sau đống loạn thạch, thị vệ trưởng Alfa cẩn cẩn thận thận ẩn giấu toàn bộ hơi thở của mình, cảnh tượng trước mắt đã biến thành một trường đồ sát thuần túy. Nhưng ánh mắt hắn không nhịn được dõi theo bóng dáng của thiếu tướng quân của quân tây bắc kia đã dong ngựa đi xa!

Vị kỵ sĩ trẻ tuổi này...... thật mạnh! Thật sự rất mạnh!

Tên Đầu Sói Vàng kia, nói gì thì nói cũng có thực lực cấp bảy! So với mình thì coi như cũng không chênh lệch lắm.

Nhưng vị kỵ sĩ trẻ tuổi này ...... hắn cấp mấy đây?

Nhất là chiêu cuối mà hắn xuất ra!

Thị vệ trưởng Alfa trong lòng đột nhiên trầm xuống!

Bởi vì hắn nhận ra rất rõ chiêu thức kia! Hơn nữa hắn đã từng thấy qua chiêu này!!!

Ngày đó trong chính biến tại đế đô! Tên Rodriguez đã đạt đến thánh cấp kia xuất hiện ngang trời!! Dùng thanh kiếm nguyệt hạ mỹ nhân của hắn thi triển tuyệt kỹ độc môn của mình!

Sương trăng thở dài!!

Không còn mảy may nghi ngờ! Thiếu tướng quân trẻ tuổi này đúng là sử dụng băng sương đấu khí! Hơn nữa không ngờ lại giống như đúc võ thuật của Rodriguez!!!


Xem : Chữ