Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 224

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 224 một trong những chương hồi tác phẩm của tác giả truyện tiên hiệp . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Cưỡi ngựa trên đường một ngày một đêm, Đỗ Duy hạ lệnh toàn quân không được nghỉ ngơi, mệnh lệnh như vậy đối với đám lính vừa trải qua một trận chiến quy mô nhỏ mà nói thì hơi thiếu tình người, tuy nhiên kị binh nhà Hoa Tulip vẫn nghiêm chỉnh chấp hành mệnh lệnh của ngài công tước.

- Ta biết các ngươi rất mệt! Ta còn mệt hơn!

Đỗ Duy nói to không chút khách khí:

- Các ngươi là kị sĩ đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, còn ta là một ma pháp sư thân thể yếu ớt. Không nói dối các ngươi, bây giờ ông đây ngồi trên ngựa mà hai đùi đều cũng đau đến phát khùng lên rồi. Tuy thế, các dũng sĩ của ta...phía trước là hai vạn lang sói đang chuẩn bị ngấu nghiến anh em chúng ta, chà đạp người dân của chúng ta! Chúng ta phải kiên trì! Tiếp tục kiên trì!

Giọng nói sung mãn của Đỗ Duy truyền tới từng lỗ tai đám kị binh hoa Tulip, không thể không nói mấy câu này của Đỗ Duy có tính lừa gạt rất lớn, thân thể Đỗ Duy sau khi luyện tinh không đấu khí còn lâu mới được tính là "yếu ớt". Hơn nữa, thân là ma pháp sư, hắn âm thầm sử dụng một cái ma pháp hệ gió khiến cho thân thể mình nhẹ đi rất nhiều..

Chính thức khổ cực mới là Mose, hắn cảm thấy toàn thân mình đã sớm rã rời ra rồi. Nhưng hắn biết chỉ cần mình chỉ cần hơi lộ ra bộ dáng không kiên trì được thì tên công tước nhẫn tâm này nhất định sẽ không chút do dự đem mình ném trên đường bỏ mặc-có lẽ hắn đã sớm muốn như vậy rồi!

-Thưa ngài!

Một kị binh trinh sát chạy phía trước ghìm ngựa dừng lại nói:

- Vượt qua sườn núi phía trước là có thể nhìn thấy thành Gilear rồi!

- Hạ lệnh toàn quân đi chậm lại!

Đỗ Duy lau mồ hôi trên trán.

Thật là mệt, mặc dù đã giảm tối đa lắc lư trên lưng ngựa nhưng phía đùi bên trong ma sát với yên ngựa vẫn rất đau đớn.

Trên đường đi không thể không nói nói Đỗ Duy cũng rất may mắn! Tên "vệ tướng Đầu Sói Vàng" trên thảo nguyên dẫn người đến tấn công thành Gilear kia có đội quân hai vạn người, khẳng định sẽ có trinh sát được bố trí xung quanh, nhưng đoàn người của Đỗ Duy lại không bị bất cứ người thảo nguyên nào bắt gặp..

Không thể không nói hắn cũng có không ít may mắn.

Đỗ Duy cũng cùng thời gian đi tới! Kết quả lí tưởng nhất là chạy tới thành Gilear trước người thảo nguyên! Nếu không được, bét ra cũng phải đến kịp trước khi người thảo nguyên phát động tấn công.

Đây là một sườn núi nhỏ mà thôi, nói chính xác thì chỉ là một ngọn đồi, Đỗ Duy để người ngựa ở phía dưới, tự mình dẫn theo vài người lên trên đồi, từ xa nhìn lại, thành Gilear ở ngay trước mặt.

Trên trời đã đầy sao, sau khi Đỗ Duy đem nơi này biến thành căn cứ sản xuất của mình thì tường thành cũ nát của thành Gilear cũng đã trải qua tu sửa đơn giản nhưng tác dụng cũng không nhiều, quá nửa là phòng ngừa người bên ngoài nhòm ngó cùng với đề phòng nô lệ ở bên trong chạy trốn.

Nói một cách khó nghe, từ góc độ quân sự mà nói...Ron Barton đã từng đưa ra một bình luận không chút khách sao:

- Nếu là ta cầm quân, chỉ một lần đột kích là có thể đánh lên trên tường thành!

Đỗ Duy cùng mấy người vừa leo lên sườn núi, nhìn về phương xa, phản ứng đầu tiên của hắn là hít vào một hơi khí lạnh.

Lưng thành Gilear dựa vào núi Kilimanjaro, mà dưới thành tường là khu đất trống trải! Đây là một cánh đồng hoang rộng khoảng mười dặm vuông, trên thảo nguyên ngoài cát sỏi ra cũng chỉ có cây bụi quanh năm chỉ có một màu vàng khô khốc.

Có thể nói, cũng không có chỗ nào thích hợp hơn chỗ này làm chiến trường của kị binh! Trên hoang nguyên bằng phẳng khi kị binh đột kích không có một chút trở ngại!

Mà lúc này, cánh đồng hoang của thành Gilear dưới tầm mắt của Đỗ Duy đã bị người thảo nguyên chiếm cứ!

Quân đội của người thảo nguyên so với quân đội của đế quốc hoàn toàn khác nhau. Bọn họ cũng không có thói quen dựng trại, thậm chí cũng không dựng lên mấy thứ vô ích như hàng rào xung quanh để phòng ngự.

Có lẽ là vì lần này là vì vào phía trong biên giới của đế quốc đánh lén nên cũng không mang theo đội xe chở lương thực.

Thế nhưng, nhìn qua trên cánh đồng hoang từng cái từng cái lều trại giống như một đám nấm bỗng nhiên mọc lên trên mặt đất.

Người hô ngựa hí, ồn ồn ào ào, mà chung quanh trướng bồng, đám người dã man mặc áo da trên thảo nguyên đang bận rộn, sinh hoạt, chăm sóc ngựa, có vô số bó đuốc cháy lớn bằng cành tùng được đặt ở đó, chiếu sáng giống như ban ngày.

Từng đám từng đám lều trại, từng đám từng đán sói thảo nguyên đang giơ loan đao, đằng đằng sát khí.

Điều làm cho Đỗ Duy thở phào chính là...trên thành tường thành Gilear vẫn treo cờ Hoa Tulip ở trên cao!

Thành vẫn còn, Robert vẫn chưa đánh mất tòa thành này!

Trong mắt Đỗ Duy lóe sáng, quay lại nhìn mấy thủ hạ, cười khổ:

- Xem ra chúng ta phải sớm nghĩ biện pháp xuyên qua lều trại của đối phương.

Người thảo nguyên cũng không có ý định nghỉ ngơi, dường như bọn họ đã sớm biết binh lực trong thành Gilear không nhiều, dù sao trước đây chỉ là một cái thành thị của thủ phủ, quy mô cũng không nhỏ. Một tòa thành thị lớn như vậy nếu muốn hoàn toàn phòng thủ, binh sĩ dưới tay kị sĩ Robert thật sự có chút giật gấu vá vai.

Đối với thành tường rất dài mà nói, bốn nghìn người thực sự quá ít ỏi!

Robert đứng trên tường thành, nhìn thấy đám người thảo nguyên bên dưới đang diễu võ dương oai, khua khoắng loan đao, khuôn mặt kiên nghị của hắn tràn đầy vẻ lo lắng.

Đám người trên thảo nguyên này tới vào lúc chập tối hôm nay, đối phương hình như đã có âm mưu từ trước muốn một lần đoạt được thành Gilear, liền tổ chức một hồi đánh bất ngờ rất mạnh.

Nếu thay vào tướng lĩnh khác sợ rằng đã bị đám kì binh người thảo nguyên từ trên trời rơi xuống này đánh bất ngờ, sớm đã mất thành rồi. Tuy nhiên kị sĩ Robert làm việc trầm ổn vẫn luôn nhớ kĩ lời Đỗ Duy dặn dò khi giao thành trì này cho hắn.

Lúc đó Đỗ Duy bắt tay Robert, thấp giọng nói:

- Nhà xưởng trong thành này là toàn bộ gia sản của ta, những thứ kia không thể có một chút ngoài ý muốn, càng không thể để người ngoài thấy hoặc biết! Ta đem tính mạng của cả nhà ta giao cho ngươi!!

Robert trung thành cẩn trọng đã cảm nhận được áp lực trên vai, hắn làm ra một quy định phòng ngự cực kì nghiêm khắc, đem binh lực có hạn chia ra trực ban luân phiên trên tường thành, bất cứ thời điểm nào cũng không được buông lỏng.

May mắn là trong tòa thành bỏ đi này cái gì cũng không có nhưng đá tảng thì lại không thiếu. Đám lính không hề bận tâm giỡ xuống rất nhiều phòng, đem đá chuyển lên trên đầu thành. Đây cũng là mệnh lệnh của Robert, hắn yêu cầu bất cứ lúc nào cũng phải làm tốt chuẩn bị chiến đấu.

Từng có một tên lính ngủ gật vào thời điểm trị ban bị Robert hung hăng đánh hai mươi roi, nằm ba ngày trên giường. Yêu cầu ngặt nghèo như vậy khiến cho rất nhiều binh lính sinh ra bất mãn- bọn họ cho rằng, canh gác một tòa thành vắng vẻ, đã đổ nát thật sự không cần nghiêm ngặt như vậy.

Trong thành chẳng qua chỉ có một đám đám nô lệ lao động mà thôi, cũng không có vàng bạc châu báu gì, chỉ có vài cái vài cái xưởng thôi, ai sẽ đến nơi này tìm phiền toái chứ?

Mà hành động như vậy cuối cùng cũng nhận được kết quả.

Lần đầu tiên đánh bất ngờ của người thảo nguyên rất nhanh đã bị binh lính thủ thành phát hiện, Robert cũng là ở trên tường thành ngay đầu tiên.

Lần đầu tiên vào buổi chiều, kế hoạch đánh lén dưới thành Gilear của người thảo nguyên thất bại. Sau khi để lại ba trăm thi thể, bọn chúng tạm thời lui về.

Mà Robert tổn thất mất hai trăm người, ngoài ra còn có hơn ba trăm binh lính bị thương mất đi lực chiến đấu.

Dưới tình huống binh lực không đủ, Robert quyết định rất nhanh, hắn phát ra một đống vũ khí, tập hợp một nghìn nô lệ khỏe mạnh lên thủ thành.

Hắn đối với mấy tên nô lệ này cũng không kì vọng nhiều, chỉ chỉ vào đám người thảo nguyên đang ngồi trên ngựa quơ loan đao, lạnh lùng nói:

- Các ngươi thấy đấy, bọn người kia là sói trên thảo nguyên! Nếu bọn chúng tiến tới, vậy thì toàn bộ các ngươi sẽ bị giết! Những kẻ này sẽ không nương tay đâu! Ta không yêu cầu các ngươi giúp ta thủ thành, mà là cho các ngươi chiến đấu để bảo vệ chính mình.

Cũng may là Đỗ Duy coi như đối xử tử tế với đám nô lệ này, không phải lo ăn uống, còn hứa tương lai cho bọn họ tự do. Đại bộ phận nô lệ đều tự giác tham gia chiến đấu.

Lúc buổi chiều, người thảo nguyên tổng cộng phát ra ba đợt tiến công, mỗi lần đều bị quân thủ thành phối hợp với nô lệ đánh lui.

Tuy thế vấn đề trước mắt của Robert là: quân chính quy trong tay hắn tổn thất mất khoảng tám trăm người, gần như mất bốn phần lực chiến đấu. Mà đám nô lệ bởi vì thiếu thốn trang bị cũng chết và bị thương gần một nghìn. Nhất là cung tên của người thảo nguyên đối với đám nô lệ không có áo giáp và lá chắn đúng là thực sự trí mạng.

Thừa dịp địch nhân một lần nữa tạm thời lui bước, Robert hạ lệnh tháo dỡ rất nhiều cánh cửa hỏng mang lên tường thành để làm lá chắn.

Người thảo nguyên hình như không để cho Robert cơ hội hít thở, mặc dù bọn chúng dựng lều trại ngoài trướng bồng nhưng cũng không nghỉ ngơi mà phân ra hai đội một nghìn người mỗi thời khắc đều quấy rầy người trên tường thành, từng vòng từng vòng mưa tên là người trên thành tường mỗi thời khắc đều không dám buông lỏng.

Robert nhìn vào bóng đêm, thấy khuôn mặt dữ tợn của kẻ địch dưới tường thành, kị sĩ này trong lòng rầu rầu lo lắng.

- Cổng thành đã chặn tốt chưa?

Robert nhìn một thủ hạ bên người.

- Đã ổn rồi, thưa ngài.

Đây là một quan quân đeo quân hàm thống lĩnh:

- Chúng ta đã dùng đá tảng chặn cổng thành lại rồi!

Robert thở dài, trên mặt không lộ ra một chút vui mừng.

Chặn cổng thành là một cách làm bất đắc dĩ.

Phương pháp công thành của người thảo nguyên vào buổi chiều khiến cho kị sĩ Robert vốn đến từ bên trong đế quốc nhíu mày.

Bởi vì Tây Bắc là vùng đất khô hạn, xung quanh thành trị đều không có sông hộ thành cho nên người thảo nguyên có thể không kiêng nể gì chạy tới dưới thành, hình thành uy hiếp trực tiếp đối với cổng thành.

Mấy tên người thảo nguyên này có thể phái ra hơn trăm kị binh cảm tử, liều mạng với đá tảng cùng cung tên ở trên thành, một hơi vọt tới một khoảng cách hiệu quả nhất, sau đó bọn chúng sẽ dùng một loại công cụ đặc thù mang theo bên người: một loại tên bằng sắt, đầu mũi tên mang theo móc câu sắc nhọn, trên thân tên buộc dây thừng cực kì chắc chắn. Hơn mười tên kị binh được đặc biệt tuyển chọn có lực cánh tay mạnh mẽ được đồng thời bắn tên từ xa hướng về cổng thành, mũi tên cắm trên cổng thành, móc câu cắm chặt vào cổng thành, sau đó hơn trăm tên kị binh này liền đem một đầu dây thừng buộc vào ngựa rồi chạy nhanh về phía sau.

Trận đầu tiên vào buổi chiều đối phương liền dùng cách này, lực lượng của hơn mười con ngựa một lần đã kéo đổ cổng thành!

Lúc đó Robert tự mình mang theo một đội trọng bộ binh che kín bởi áo giáp liều chết trụ lại cổng thành, lúc này mới chặn được đám kị binh thảo nguyên đang muốn một hơi chạy vào thành, tuy thế một đội bộ binh trọng khải giáp duy nhất của mình đã tổn thất hết trong lần đó rồi.

Cuối cùng đã hình thành một trường hợp khiến người ta khóc không ra nước mắt: cổng thành bị chính thi thể của binh lính bên mình cùng với thi thể ngựa của kị binh thảo nguyên làm tắc nghẽn, lúc này mới hóa giải nguy hiểm.

Sau đó Robert bất chấp bản thân bị hai vết thương do loan đao chém, lập tức hạ lệnh để người của mình chặn cổng thành lại.

Như vậy có vẻ an toàn, nhưng thực ra đã đoạn tuyệt hi vọng!

Nếu viện quân bên mình đến... vậy nếu muốn viện quân vào thành, cũng...

Quyết định thật nhanh, nếu không chặn cổng thành lại, sợ rằng không đợi đến trời tối đã mất thành rồi!

Dưới bầu trời sao, trong lều trại của người thảo nguyên bỗng nhiên truyền đến một tiếng kèn kì dị, âm thanh kia lờ mờ như là truyền lệnh. Tất cả người thảo nguyên cưỡi ngựa, hướng trên thành tường bắn tên nghe thấy tiếng kèn này đồng thời ghìm cương ngựa quay lại.

- Bọn chúng làm gì vậy?

Robert nhíu mày.

Tên thống lĩnh bên người kia là người Tây Bắc, hắn suy nghĩ một chút, nhìn trời đêm rồi nói:

- Thưa ngài, có thể là tập tục lúc nửa đêm của người thảo nguyên, lúc nửa đêm là thời điểm siêu độ vong linh. Bọn họ tin rằng lúc nửa đêm là thời điểm tốt nhất để linh hồn bay lên trời, sau đó bọn họ sẽ đem thi thể của những người chết lúc ban ngày cùng hỏa táng, cũng chỉ có lúc này bọn họ mới có thể dừng tất cả công việc...chắc sẽ mất khoảng một giờ.

- Một giờ.

Robert nhẹ nhàng thở phào:

- Nói như vậy chúng ta có thể nghỉ ngơi một giờ.

- Tôi không cho rằng như vậy, thưa ngài.

Sắc mặt tên thống lĩnh dưới tay này cũng rất khó coi:

- Tôi nghĩ chúng ta có rắc rối...thưa ngài!

- Tại sao?

Tên thống lĩnh này nhỏ giọng nói:

- Tôi đã đi qua thảo nguyên, cha tôi còn từng tham gia chiến tranh với người Tây Bắc hơn hai mươi năm trước. Nếu trong chiến tranh mà người thảo nguyên còn có thể đình chỉ chiến đấu mà tiến hành siêu độ...vậy thì chỉ có một nguyên nhân!

Ồ?

Sắc mặt tên thống lĩnh này rất khó nhìn:

- Trong quân đội của bọn họ còn có vu sư Shaman đi theo. Chỉ có vu sư Shaman mới có tư cách trấn an linh hồn dũng sĩ chết trận. Đây là tập tục của bọn họ...thưa ngài, vu sư Shaman tương đương với ma pháp sư của đế quốc chúng ta! Đó là một đám người có bản lĩnh đáng sợ.

Robert trầm mặc trong chốc lát, hắn nhìn về lều trại của người thảo nguyên phía xa, sau đó không khỏi cười khổ:

- Ma pháp sư... vu sư Shaman ...gặp quỷ rồi! Nếu bản lĩnh của vu sư Shaman có thể so sánh với ma pháp sư, vì sao bọn chúng không cho vu sư Shaman tấn công chúng ta lúc buổi chiều?

Tên thống lĩnh này lắc đầu:

- Thưa ngài, tôi cũng không biết rõ ràng lắm. Nhưng hình như ta nghe nói quy củ của người thảo nguyên khác với chúng ta. Vu sư Shaman của họ bình thường sẽ không dễ dàng ra tay, nhất là trong chiến tranh. Chỉ có sau khi bên mình đã chảy máu Shaman vu sư mới ra tay. Nghe nói là hình như vu sư Shaman có một cái quy củ cổ quái khác, nếu là vu sư Shaman ra tay giết chóc trước đối với bọn họ là tội nghiệt. Nếu người của bọn họ đã chết trước, vu sư Shaman sẽ ra tay báo thù, vậy thì không tính là phạm luật!

- Quy củ cổ quái.

Robert nắm chặt kiếm trong tay.

- Thưa ngài.

Tên thống lĩnh này bỗng nhiên cười cười, tướng mạo của hắn cũng không xuất chúng, lúc này ánh mắt lại hiện ra một vẻ kiên định:

- Tôi nghĩ đến lúc trời sáng, vu sư Shaman của bọn chúng sẽ xuất thủ...chúng ta không thể còn sống mà ngắm mặt trời lặn ngày mai, còn không biết... Dù thế nào đi nữa, có thể cùng ngài tác chiến là vinh hạnh của tôi, có thể chết dưới lá cờ Hoa Tulip đã là vinh quang của tôi rồi!

Robert trầm mặc trong chốc lát, nhìn thủ hạ ngày thường không thích nói chuyện, hắn hít vào một hơi thật sâu, nâng kiếm lên, trầm giọng nói:

- Tất cả vì gia tộc!

- Vì gia tộc!

Thống lĩnh này đã rút kiếm, cùng kiếm của Robert chạm nhẹ một chút, sau đó làm một lễ tiết của kị sĩ.

*****

Một giờ này trôi qua thật quá chậm chạp, lại như quá ngắn ngủi. 

Nhưng trong lòng Robert hiểu được lần này chắc là dữ nhiều lành ít! Người thảo nguyên đánh lén không một chút dấu hiệu, chính mình còn không thể đưa tin cho cậu chủ. Trên bình nguyên chỗ nào cũng là kị binh thảo nguyên, muốn phái trinh sát ra ngoài đưa tin hoặc cầu viện...đó là mơ mộng hão huyền rồi.

Trong lều trại của người thảo nguyên từng hồi từng hồi kèn truyền đến, tiếng kèn du dương như an ủi vong hồn đã chết, lờ mờ có một chút êm đềm. Thế nhưng vào trong tai Robert, âm thanh này hình như là khúc nhạc đòi mạng!

Bởi vì khi tiếng kèn này kết thúc, có thể khẳng định là người thảo nguyên sẽ phát động đợt tấn công tiếp theo! Mà trong lần này...còn có vu sư Shaman tham chiến!

Một chút cuối cùng khi tiếng kèn kết thúc, Robert đột nhiên ưỡn ngực, vết thương bên vai trái còn đang đau âm ỉ- có lẽ băng cuốn còn chưa đủ chặt, Robert có thể cảm thấy máu tươi đã thấm qua lớp băng, dính dính ướt ướt, cực kì khó chịu.

Thế nhưng...người cũng sẽ chết rất nhanh thôi, quan tâm nhiều vậy làm gì.

Kị sĩ Robert cười lạnh một tiếng, kiếm của hắn nhẹ nhàng đặt trên thành tường, trong ánh mắt toát ra vẻ quyết tử.

Từng tiếng từng tiếng trống vang lên như sấm, từ sâu trong lều trại của người thảo nguyên truyền đến, tiếng vó ngựa lập tức nổi lên, một đội thảo nguyên kị binh từ trong quân doanh vọt ra. Sau đó triển khai đội hình, bỗng nhiên từ mặt sau chạy ra hơn mười tráng hán cỡi trần, hì hục khuân vài cây cột gỗ to lớn nhọn hoắt, sau đó dùng búa đem mấy cột gỗ bén nhọn này cắm trên mặt đất. .

Mấy cây cột gỗ này cao hơn một người đặt thẳng hàng ở ngoài tầm cung tên trên thành, mặt trên bén nhọn, Robert cũng không hiểu bọn chúng muốn làm gì.

Sau đó xảy ra một chuyện khiến cho Robert giận đến phát điên!

Người thảo nguyên bắt đầu khiêng từng thi thể! Nhìn hình dáng thi thể, ngay lập tức Robert nhận ra được đây chính là thi thể của những người bên mình chết trong lúc chiến đấu rơi từ trên thành xuống lúc chiều nay!

Có binh lính của mình, còn có đám nô lệ!!

Hiện tại, mấy chiến sĩ đã chết này, áo giáp và quần áo mỗi người đều bị cởi hết! Mà áo giáp vốn của bộ binh dưới tay mình được mặc trên thân người thảo nguyên! Đám người thảo nguyên thiếu thốn khoáng sản này hình như có khát vọng trời sinh đối với áo giáp, mặc kệ có phù hợp hay không, cứ xiên xiên vẹo vẹo như vậy mặc vào áo giáp của bộ binh đế quốc, ngồi trên ngựa.

Thi thể này được đặt thành một hàng, chiến sĩ đã chết nằm thẳng tắp trên mặt đất. Một người thảo nguyên chậm rãi từ trong đội ngũ đi ra, trong tay cầm loan đao chỉ lên thành tường, lớn tiếng quát mấy câu.

Từ phía xa, Robert cũng không thể nghe rõ tiếng của người thảo nguyên, thế nhưng khi tên kia nói xong, đám người thảo nguyên bên cạnh nổ ra một trận hò hét. Bọn chúng giống như phát điên, giơ loan đao, tru lên như dã thú!

- Bọn chúng muốn làm gì?

Khuôn mặt Robert âm trầm.

- Thưa ngài! Bọn họ tuyên bố...diệt thành!

Quan quân bên cạnh cắn răng, nói ra từng chữ.

- Diệt thành sao?

- Đúng vậy!

Quan quân này bỗng nhiên đấm mạnh lên thành tường, nước mắt từ hốc mắt hắn chảy ra:

- Bọn chúng...bọn chúng muốn làm giá đầu người!!

Không đợi Robert hỏi lại, bỗng nhiên hắn nghe thấy tên thảo nguyên kia hét lớn một tiếng, hơn mười người lực lưỡng cởi trần phía sau kia giống như nghe thấy mệnh lệnh, sau đó giơ lên loan đao sáng loáng. Ngay dưới mắt Robert cùng phần lớn chiến sĩ trên tường thành, bọn họ đem thi thể đã chết của mấy chiến sĩ gia tộc Hoa Tulip, từng cái từng cái đầu lâu chém xuống!

Sau đó mấy cái đầu lâu toàn bộ được đặt trên mấy cọc gỗ bén nhọn này! Trên từng cái từng cái cọc gỗ, đặt đầy đầu lâu máu tươi đầm đìa!!

Hành động này lập tức khiến cho tất cả binh lính đứng trên thành tường phẫn nộ, đám lính hét lớn, rút ra vũ khí, lúc này đám đông kích động, thậm chí có người hận không được nhảy xuống thành tường cùng đối phương liều mạng. Nếu không phải cổng thành đã chặn lại, có lẽ sớm có người bất chấp hết thảy xông ra ngoài!!

Ngay cả Robert luôn luôn trầm ổn lúc này ánh mắt cũng tóe máu, khuôn mặt méo mó, tức giận hét lớn một tiếng, một cái đã nhảy lên thành tường, dưới cơn tức giận, hắn gần như muốn tức khắc nhảy xuống thành liều mạng với kẻ địch, bỗng nhiên hắn bị thống lĩnh quan quân bên cạnh kia ôm chặt, khó khăn lôi hắn xuống dưới.

- Đức ngài! Đức ngài!!!

Quan quân này hai mắt đỏ ngàu:

- Thưa ngài! Đây là quỷ kế mà người thảo nguyên dùng! Thường là lúc công thành bọn chúng sẽ dùng phương pháp như vậy để chọc giận quân phòng thủ, dụ quân phòng thủ đi ra quyết chiến! Không thể trúng kế bọn chúng được!!

Robert tức giận hét lên một tiếng, xoay người chỉ vào người thảo nguyên rống lớn:

- Súc sinh! Một đám súc sinh! Nếu có cơ hội ta nhất định sẽ cho người thảo nguyên các ngươi tất cả biến thành giá đầu người!!

Đỗ Duy đứng trên núi nhìn về phía trước.

Đám thủ hạ phía sau cảm giác thấy hình như thân thể ngài công tước run rẩy.

Đỗ Duy dùng thuật mắt ưng, mặc dù còn cách vài dặm nhưng vẫn có thể thấy tình cảnh phát sinh dưới thành, nhất là lúc người thảo nguyên chém đầu lâu trên thi thể xuống, từng cái từng cái đặt trên cọc gỗ, nắm tay Đỗ Duy đã siết chặt, móng tay có lẽ đã đâm vào lòng bàn tay. Đám thủ hạ phía sau không thể nhìn thấy cảnh này, nhưng có thể cảm giác rõ trên người ngài công tước toát ra một luồng hàn khí đáng sợ!!

- Thưa ngài...ngài...

Ziege thử mở miệng thăm dò.

Đỗ Duy quay đầu, hắn thấy khuôn mặt Ziege, thấy đệ tử ma pháp trung thành này, hắn cắn răng:

- Đáng tiếc, các ngươi không nhìn thấy cảnh kia...cũng không biết là may mắn hay bất hạnh!

Nói xong hắn lấy lại bình tĩnh:

- Đi xuống để mọi người tập hợp, chúng ta chuẩn bị xông tới!

- Không thể!!

Ziege ngay lập tức phản đối.

- Ngươi nói gì?!

Ziege nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ của Đỗ Duy, hắn bỗng nhiên thấy phát lạnh, nhanh chóng nói:

- Thưa ngài! Ta đã ở trong quân đội. Tình hình bây giờ, đại quân vây thành, quân thủ thành yếu không địch được mạnh, theo thông lệ, quá nửa đã chặn cổng thành lại rồi! Người của bên ta quá ít, hơn tám trăm kị binh, có thể xông qua đội ngũ hơn hai vạn của đối phương còn khó nói...Coi như xông qua được đi, cổng thành đã bị chặn lại chúng ta cũng không thể vào được thành! Đến lúc đó nếu bị kẻ địch bức chết ở dưới thành...

Đỗ Duy trầm mặc, hắn suy nghĩ một chút rồi lập tức ra quyết định.

- Đã như vậy! Một mình ta tiến vào thành trước! Ta là ma pháp sư có thể từ trên trời bay vào...

Vừa nói tới đây Ziege tựa hồ muốn phản đối lại bị ánh mắt sát nhân của Đỗ Duy là cho không dám lên tiếng, Đỗ Duy mới tiếp tục nói:

- Ziege, các ngươi tạm thời lui lại, nơi này cách doanh trại địch quá gần! Các ngươi lùi lại hai dặm! Đến lúc trời sáng Gada sẽ dẫn người tới! Các ngươi đợi đội ngũ đến đầy đủ! Sau đó...ta sẽ phát tín hiệu cho các ngươi! Chỉ cần các ngươi thấy cổng thành phía tây có ánh lửa phóng lên trời...các ngươi liền tập trung tất cả binh lực xông vào! Hiểu chưa?

Ziege nhìn Đỗ Duy, chính là muốn liều chết kháng lệnh:

- Thưa ngài! Nhưng chỉ một mình ngài...

- Ta hỏi ngươi hiểu chưa?

Đỗ Duy đột nhiên quát lên, ánh mắt hắn gắt gao nhìn Ziege, cắn răng nói:

- Ta là công tước. Ta đã quyết định! Chấp hành!!

- Thưa ngài! Ngài là chủ soái! Là công tước!

Ziege vẫn muốn ngăn cản.

- Ziege, ngươi nhớ kĩ ta nói:

Đỗ Duy hít một hơi thật sâu, sau đó nói từng từ một:

- Những việc trên đời này, có việc không thể làm...thế nhưng vẫn không thể không làm!!

Tại dưới thành, bên cạnh giá đầu người, vào thời điểm đám sói thảo nguyên không kiêng kị gì hét lớn cười to. Bọn chúng không phát hiện ra trên bầu trời, một mảng mây đen từ tốn không tiếng động bay tới.

Bỗng nhiên phía sau truyền tới một tiếng động lớn như sấm nổ!

Ầm!!!!

Một tiếng nổ lớn, đám mây đen trên bầu trời phóng ra một tia chớp, rồi đột nhiên đánh xuống, trực tiếp đánh trúng chính giữa đám lều trại của người thảo nguyên!

Ngay lập tức lửa bùng lên, trong doanh trại của người thảo nguyên có không ít kị binh bị giật mình mà hét lên. Mà lửa lớn lập tức bùng lên còn khiến cho năm ba cái lều vải trực tiếp cháy thành một quả cầu lửa, người ở bên trong còn không kịp chạy ra đã chôn thây trong biển lửa!

Đỗ Duy đơn thân độc mã đối mặt với doanh trại của hai vạn người thảo nguyên, bắt đầu tấn công!

Ma pháp gọi về tia sét vừa rồi là chú ngữ cấp năm cao nhất mà hiện tại Đỗ Duy có thể sử dụng, một ma pháp chú ngữ triệu hồi như vậy, ngay lập tức làm ma lực của Đỗ Duy mất đi một nửa! Tuy nhiên dựa vào chiếc nhẫn làm bằng đá năm màu trên ngón tay, trong chốc lát Đỗ Duy đã có thể bổ sung ma lực!

Trong ánh lửa, người thảo nguyên đã phát hiện một con ngựa hướng về phía doanh trại của mình phóng tới. Đám sói thảo nguyên hung tợn liền chia ra hơn mười kị sĩ chính diện đánh tới, mưa tên đầy trời đã nhanh chóng bay tới!

Đỗ Duy trên lưng ngựa, bỗng nhiên vỗ mạnh vào yên ngựa, toàn thân ngay lập tức từ trên yên ngựa phóng lên trời! Áo choàng ma pháp sư của hắn đã bay múa trên bầu trời, Đỗ Duy đã cao giọng ngâm xướng chú ngữ.

Cả người hắn được bao quanh bởi một luồng ma pháp màu bạc chói lọi, mở ra hai tay giống như đem cả bầu trời ôm vào trong ngực! Theo mây đen trên trời càng lúc càng sà xuống thấp từng luồng từng luồng tia chớp từ mây đen lao xuống, Đỗ Duy từ trên cao nhìn xuống người thảo nguyên như kiến phía dưới, tiếng rít gào của hắn từ trên không truyền tới.

-Chết đi!!

Ngón tay chỉ ra, phảng phất như thiên thần chỉ dẫn, trong mây đen lại có một tia chớp hướng về phía đám người đông nhất, hung hăng bổ xuống!

Tức thì ánh lửa tận trời!!

Giờ phút này Đỗ Duy như hóa thân của thần Sấm, mười ngón tay của hắn như nghệ sĩ, ngón tay bay múa, phảng phất chỉ huy sấm chớp trên trời hóa thành một bản nhạc hoa lệ, từng luồng tia chớp dưới sự chỉ huy của hắn giống như liên hoàn pháo hướng về mặt đất!

Trong tiếng nổ lớn có vô số người kêu thảm thiết cùng hoảng sợ hét lên, người và ngựa cùng chạy loạn, thường thường sau khi tia chớp đi qua đã biến thành từng cái từng cái thây khô!

Mà sau hơn mười liên hoàn pháo liên tục, trên mặt đất lập tức bị xé ra một cái khe sâu chiều rộng hai thước, chiều dài hơn mười thước!!

Ma pháp cấp năm lôi đình triệu hoán thuật vừa rồi được Đỗ Duy dựa vào ma lực tràn trề trong ngũ thải thạch, thi triển điên cuồng và dày đặc như vậy quả nhiên vô cùng uy lực!! Nhưng cũng cực kì hao tốn ma lực! Gọi về tia sét liên tục như vậy gần như đã rút hết ma lực toàn thân Đỗ Duy! Nếu không phải hắn có nhẫn gắn đá ngũ sắc, nếu là một ma pháp sư bình thường tương đương với Đỗ Duy, có lẽ sau khi phóng ra hai ba tia sét nữa ngay lập tức bởi vì ma lực hao phí quá độ mà bị biến thành một cái thây khô!

Nhìn xuống mặt đất sau một đợt công kích bằng ma pháp, người thảo nguyên gần như tử thương hơn một ngàn, nhưng Đỗ Duy đã cảm nhận một trận hư thoát trên thân thể, trong lòng hắn máy động, lấy ra một chút ma lực cuối cùng trong chiếc nhẫn, sau đó đón gió nhanh chóng bay về phía tường thành Gilear!!

Người thảo nguyên dưới mặt đất vừa sợ vừa giận, đang tức giận quát lớn, còn có người thử dùng cung tên hướng về phía Đỗ Duy trên trời bắn tới, nhưng thân thể Đỗ Duy nổi lên một trận cuồng phong, hễ là tên bắn lên trời đều bị cuồng phong cuốn ra, làm sao có thể bắn trúng Đỗ Duy?

Đến lúc hình như không có người có thể ngăn cản Đỗ Duy, bỗng nhiên từ mặt đất phía trong lều trại của người thảo nguyên truyền đến một thanh âm cổ quái, thanh âm kia giống như tiếng ma pháp sư của đế quốc Roland ngâm xướng, tuy nhiên âm điệu nhưng lại quá chậm rãi khó nghe.

Thanh âm này lọt vào tai người, không khỏi khiến người ta một trận tâm phiền ý loạn, trong lòng Đỗ Duy bỗng nhiên kinh hãi!

Phía trước, bầu trời xuất hiện một lá cờ cực lớn đỏ như máu, lá cờ đỏ như máu kia lớn vô cùng, chiều rộng khoảng mười thước, hoa văn mặt trên, rõ ràng là một bộ xương khô màu máu!

Huyết sắc khô lâu kì?

Toàn thân Đỗ Duy căng thẳng dừng lại, lúc này khó khăn lắm đầu mới không đụng vào trong lá cờ lớn.

Âm thanh đứt quãng phía dưới hình như có chút suy yếu, nhưng lại vượt qua những tiếng hỗn tạp dưới mặt đất, giống như một cái châm nhọn đâm vào trong tai Đỗ Duy!

- Xin hỏi là vị pháp sư nào của Roland đế quốc tới!

Tiếng nói vừa dứt liền thấy một người áo trắng lao lên trời, trong nháy mắt đã cùng độ cao với Đỗ Duy, hắn mơ hồ đứng ở một mảnh đỏ như máu trên huyết sắc khô lâu kì, một đầu tóc dài màu xám tung bay, gần như che kín toàn bộ khuôn mặt, mà da thịt lộ ra lại trắng bệch không giống người!

Người này liền nhẹ nhẹ nhàng nhàng đứng trên huyết sắc khô lâu kì, chỗ đứng lại đúng là giữa chân mày của bộ xương khô. Khác với ma pháp sư của đế quốc, toàn thân người này không có một chút ánh sáng ma pháp, nhìn qua giống như tử khí trầm trầm, hết sức quỷ dị!

- Ta là kẻ dưới thánh giá của Vu Vương thảo nguyên. Vu sư Shaman áo trắng Răng Sứt, pháp sư Roland tôn kính, hãy báo tên của ngài đi?

Báo danh à?

- Báo con mẹ ngươi!

Đây là trả lời duy nhất của Đỗ Duy!!


Xem : Chữ