Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 212

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 212 một trong những chương hồi tác phẩm của tác giả truyện tiên hiệp . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Ba mươi năm trước Ba mươi lăm năm trước, mùa xuân năm 925 lịch đế quốc Roland.

Có lẽ rất nhiều người sớm đã quên sự việc phát sinh trong ngày xuân năm đó. Trong ký ức đại đa số mọi người, mùa xuân hơn ba mươi năm trước, tựa hồ điều duy nhất đáng nhớ là cái mùa xuân đó bất ngờ đến muộn.

Cái lạnh đầu xuân đã cuốn cả trung bộ đại lục vào vòng, mà vì phòng ngừa binh sĩ thao diễn mùa xuân bị băng đóng lại, quân phương thống suất bộ đặc biệt sản xuất một số loạt quân trang thật dày. Trải qua công tác bận rộn, cuối cùng trước khi bắt đầu thao diễn mùa xuân đã phát tới các đơn vị quân đội.

Nhưng mà, năm đó mùa xuân không chỉ đơn giản như vậy. Đối với người đế đô mà nói, mùa xuân năm nay đã xảy ra một việc ảnh hưởng rất lớn tới cả đại lục.

Mùa xuân năm đó, hoàng đế augustin VI chính thức xác lập địa vị thái tử cho đứa con duy nhất của hắn, đại hoàng tử Evan. Mà tại mùa xuân này, tộc trưởng gia tộc Rowling bị bệnh, Raymond kế thừa gia tộc Rowling, kế thừa tước vị bá tước, thành vị tân Rowling bá tước, kế thừa vùng đất đai phì nhiêu bình nguyên Rowling.

Trong giới quý tộc trẻ tuổi tại đế quốc, vị Raymond hai mươi tuổi này, không thể nghi ngờ là một ngôi sao mới chói lọi. Tài hoa của hắn, võ thuật kiệt xuất của hắn, còn có thiên tài trên phương diện quân sự triển lộ ra, đều làm cho tất cả những người xem trọng hắn tin tưởng rằng: "vũ huân thế gia nhà Rowling, lại sinh ra một tộc trưởng kiệt xuất.

Mà sau đó, người bạn tốt nhất của bá tước Raymond trẻ tuổi, Đại hoàng tử Evan lại vừa mới được xác lập làm thái tử. Một vị tướng quân đế quốc tương lai, một vị đế quốc hoàng đế tương lại, hai người quan hệ thân thiết, khiến cho mọi người xem trọng địa vị của nhà Rowling trong tương lai... Rõ ràng biểu thị là một đời minh quân ủng hộ. mà sau đó, ai có thể nghĩ tớii một ngày, vị đại hoàng tử được cho là hoàng đế tương lai sẽ binh bại thân vong? Mà vị tộc nhà Rowling tiền đồ vô hạn lượng lại rơi xuống cảnh thân bại danh liệt, mất quan bãi tước chứ?

Sau đó, bọn họ là những người trẻ tuổi, tràn đầy hi vọng, xuân phong đắc ý.

Cũng ở vào những năm tháng hoàng kim của đời mình, còn có vị tộc trưởng của gia tộc Listeria. Đó là một chàng đẹp trai nổi tiếng đế đô, hắn bác học đa tài, còn thông minh dí dỏm, ngắn ngủi một năm khi hắn tiến vào đế đô, lấy mị lực kinh người của hắn chinh phục cả giới quý tộc. Âm hoạc, hoa cỏ, nghệ thuật, thiên văn, bói tóan, lịch sử, vũ đạo... tựa hồ không có gì mà ngài Listeria lại không biết, khuôn mặt anh tuân của hắn như vầng thái dương, nụ cười say đắm lòng người, càng khiến vô số thiếu nữ quý tộc cùng quý phu nhân khuynh đảo.

Ngay cả hoàng đế bệ hạ Augustine VI cũng cho quý ngài Listeria một cái tước hiệu. mặc dù là tược vị cấp thấp không thể thừa kế, nhưng do hoàng đệ tự thân phong, còn khiến cho vị trí của quý ngài Listeria tại đế đô tăng lên mấy lần.

Mà đồng thời, quý ngài Listeria còn là con nhà tỷ phú. Là phú gia nổi tiếng đại lục, bối cảnh của hắn làm người ta cực kỳ hâm mộ: tuổi trẻ nhiều tiền, tài hoa hơn người, khiến cho hắn trở thành tình nhân trong lòng vô số thiếu nữ.

Càng đáng nhắc tới là, mùa xuân năm đó, vị Lam Hải học giả tại đế đô kia, một bước lên trời.

Trong ký ức mọi người, ước chừng vài năm trước đó, một trung niên tên Lam Hải đi tới đế đô, không ai biết lão già này từ đâu tới. Lão cho tới bây giờ đều mặc áo bông, tóc dài bù xù toán loạn. Lão lựa chọn sống tại khu thành nam, nơi những người bình dân tập trung, nơi lão sống ở trong một con đường dài, mỗi người, mỗi ngày đều thấy ngài Lam Hải mỉm cười đi trên con đường cái.

Vô luận ngươi là ai, dù là ngươi chỉ là một chủ quán bán bánh mì, hoặc là một người đánh xe ngựa, chỉ cần ngươi chào hỏi với lão, lão cũng sẽ mỉm cười gật đầu với ngươi.

Trong mắt bình dân, ngài Lam Hải là người bác học đa tài! Bởi vì từ khi lão đến đây, nhiều lần vì mọi người giải quyết nhiều vấn đề khó khăn.

Nếu ngươi ngã bệnh, thầy thuốc không chữa được, vậy ngươi có thể tìm ngài Lam Hải van lão cứu giúp, lão sẽ cho ngươi thảo dược mà ngay cả một ít thầy thuốc chuyên nghiệp xem cũng không hiểu, nhưng rất nhanh có thể chữa hết bệnh của ngươi.

Lúc mới đầu, mọi người đều cho rằng ngài Lam Hải này là một thầy thuốc.

Sau đó, một nhà kinh doanh cách vách thua lỗ quyết định bán sản nghiệm của mình về quê, nhưng sổ sách tích lũy nhiều năm tính không rõ ràng, ngài Lam Hải vì hắn bỏ ra một buổi chiều, tính rõ ràng toàn bộ sổ sách trong sáu năm.

Sau đó, mọi người cho rằng ngài Lam Hải là một người kiểm tóan xuất sắc.

Rồi sau đó, một thương nhân bán da lông muốn đem tất cả da lông phơi trong bãi, nhưng ngài Lam Hải lại chạy tới nói cho hắn, một tháng tới sẽ có mưa lạnh liên tục, khuyên hắn đem mấy cái hàng hóa dễ ẩm dễ ướt toàn bộ chuyển tới đế đô. Lúc ấy mặt trời chói chang, đúng là thời điểm nóng nực nhất trong năm, không ai nghe lời khuyên bảo của ngài Lam Hải.

Kết quả, quả nhiên như ngài Lam Hải này nói, hai ngày sau, mưa to kinh khủng, khiến cho đường đê sông Lan Thương có nhiều chỗ bị nứt vỡ, thương nhân bán da lông kia vì vậy mà tổn thất thảm trọng.

Su đó, mỗi người đều cho ngài Lam Hải này chỉ sợ là một thầy bói.

Sau đó, một thợ may chế tạo cho một vị quý tộc lão gia một cái áo bào mới, kết quả vì không cẩn thận mà làm mất vải vóc của vị quý tộc kia, tìm đến ngài Lam Hải van cầu trợ giúp. Mà ngài Lam Hải chỉ tùy ý xé một bức màn, dùng một buổi chiều cùng một bức màn làm ra một cái trường bào mới – mà hễ ai thấy trường bào mới đó, chưa từng có ai không khen hình thức của y phục đẹp.

Tiếp đó, mọi người bắt đầu ngạc nhiên... còn có việc gì mà ngài Lam Hải này không làm được?

Danh tiếng của lão bắt đầu truyền ra ngoài.

Người làm vườn trong nhà một vị quý tộc, không cẩn thận làm chết mấy cây hoa, cầu van ngài Lam Hải trợ giúp. Ngài Lam Hải dạy hắn mấy biện pháp, vài bồn hoa đã chết, lại còn có thể sống lại như kỳ tích.

Một thương nhân vận chuyển gia súc bị đối thủ lừa, bỏ một lượng lớn tiền mua một ngàn con ngựa bỏ đi, tới thời điểm trả vốn, hắn van cầu bgài Lam Hải. Kết quả bgài Lam Hải cùng hắn đi xem ngựa, cho ra hai con ngựa cái đang mang thai, sau đó dặn dò với thương nhân này một lượt.

Kết quả, hai con ngựa mang thai, bất ngờ sinh ra hai con tuấn mã tối thượng đẳng! Hơn nữa hai năm sau, hai con tuấn mã kia được huốn luyện thành lương câu ngày phi ngàn dặm, tiền bán hai con ngựa, đủ để thương nhân kia kiếm lại toàn bộ tiền vốn.

Thần kỳ nhất là, một buổi tối, một tên trộm xông vào phòng ngài Lam Hải... cũng không biết rốt cục xảy ra việc gì, hừng đông đã thấy tên trộm thay trang phục người hầu, từ đó về sau, ở lại bên cạnh ngài Lam Hải, thành người hầu trung thành với lão.

Danh tiếng Lam Hải bắt đầu lan truyền trong đế đô. Một ít bình dân xung quanh, bắt đầu có người thỉnh Ngài Lam Hải dạy con của bọn họ.

Ngài Lam Hải tới đế đô được ba năm, lão đã thành một học giả có danh tiếng. mặc dù lão ở khu bình dân, ăn bánh mì, không có xe ngựa, ở trong một ngôi nhà nhỏ, thậm chí đối mặt với một người đánh xe đều có thể khách khác khí khí chào hỏi.

Nhưng mỗi người đều tôn kính quý ngài này. Đương nhiên – một vài học giả đế đô cũng không cho rằng như vậy, bọn họ cho rằng sự tồn tại của Lam Hải là xâm phạm thân phận của mình.

Thân là một học giả, sao có thể trà trộn vào khu bình dân dơ bẩn? Nghe nói Lam Hải kia, lại còn đôi khi ra ngòai cũng không đi giầy...quả thực quá thiếu lễ độ rồi!

Vì vậy bắt đầu có người tìm tới cửa, lấy danh nghĩa thảo luận học vấn mà khiêu chiến ngài Lam Hải này... Bhưng không có ngoại lệ, mỗi học giả tìm tới cửa gây phiền tóai, cuối cùng đều xấu hổ rời đi. Mà Lam Hả, i mỗi ngày vẫn mang theo một cái ghế dựa, ngồi trong sân dưới cây hòe phơi nắng.

Danh tiếng của lão bắt đầu truyền tới tai một số quý tộc. Thời điểm ban đầu, mấy quý tộc cho rằng, Lam Hải chẳng qua chỉ là một học giả truyền thống... Liền phải lấy lòng chút ít quý tộc, bên người khoe khoang xu nịnh, "học giả" phong nhã trợ giúp mình.

Kết quả Lam Hải cơ hồ cự tuyệt tất cả "lời mời".

Hành vi này khiến cho không ít quý tộc trong lòng không tán thưởng "lão dân quê " này.

Nhưng bất ngờ, tại mùa xuân năm 925 lịch đế quốc. Trong đại hội học giả ba năm một lần, xảy ra một chuyện ngoài dự đoáncủa mọi người, ngài Lam Hải đạm bạc danh lợi bất ngờ tham gia.

Đêy là một nơi cơ hồ tập trung tụ tập tất cả các học giả danh tiếng của đế đô, cũng là nơi mà các học giả mượn nó để truyền ra danh tiếng của mình, cơ hội tốt nhất nâng lên thân phận của mình. Tất cả học giả bác học của đế quốc, đều tại đại hội này nêu ra học thuyết của mình, triển lãm sự bác học của mình. Căn cứ truyền thống, hễ là người có biểu hiện suất xắc tại đại hội bác học ba năm một lần, thường thường đều sẽ trở thành học giả cung đình.

Mà lúc này đây, mọi người đều bị phong thái của Lam Hải bao trùm.

Trong một đoàn học giả hoa phục, mặc áo bào, Lam Hải chân đất như một kẻ lập dị. Dưới ánh mắt đùa cợt của phần đông mọi người, Lam Hải học giả trứ danh đưa ra ba vấn đế:

Vấn đề đầu tiên: là thời điểm trẻ con mới sinh, cũng sẽ không vì trần truồng mà cảm thấy xấu hổ, thế vì cái gì khi trưởng thành, lại vì mặc vào quần áo, thấy người trần truồng mà cảm thấy xấu hổ?

Vấn đề thứ hai: lão hỏi, đối với dã thú mà nói, sinh sống là: giao phối, tranh đấu, săn. Mà cuộc sống của nhân loại cũng như thế: giao phối, tranh đấu, săn. Vậy, người cùng dã thú, rốt cục khác nhau ở chỗ nào?

Vấn đề thứ ba càng hứng thú hơn, lão mời một vị đại học giả nổi tiếng nhất đế đô lúc bấy giờ. Sau đó mời vị học giả kia cầm một đóa hoa tươi nở rộ, mà bản thân không để ý sự kinh ngạc của mọi người, cầm một nắm *** trâu trong tay, sau đó hắn cười hỏi: xin hỏi các ngài lúc ngày các ngài thấy ta thì nghĩ gì? Mà ta thấy hắn thì nghĩ gì?

Một loạt hành động kỳ dị, khiến cho mọi người rung động.

Tại nơi này cơ hồ tụ tập tất cả học giả nổi tiếng nhất của đế quốc, không ai có thể trả lời rõ ba vấn đề của Lam Hải.

Sau khi thảo luận một hồi kịch liệt, Lam Hải thoải mái tuyên bố đáp án của mình:

Vấn đề thứ nhất: hắn nói cho mợi người "khi ngươi mặc quần áo, cũng không phải che dấu thân thể của ngươi, mà che dấu nội tâm đang hổ thẹn của ngươi, mà trẻ con không có tâm địa xấu xa đó."

Vấn đề thứ hai: sự khác nhau của người cùng dã thú, tòan trường không ai có thể trả lời chuẩn xác. Mà Lam Hải thỏai mái nói cho mọi người: khác nhau lớn nhất là, chúng ta ở chỗ này "tự hỏi" vấn đề này, mà dã thú thì không.

Mà vấn đề thứ ba càng thú vị hơn. Hắn vứt đống *** trâu trong tay đi, nhìn vị đại học giả cầm hoa kia, hỏi hắn khi nhìn mình thì nghĩ gì. Đai học giả kia nói với giọng diễu cợt "ta thấy chính là *** trâu". Lam Hải không chút tức giận, ngược lại thực ưu nhã nói cho đối phương "ta thấy hoa tươi trong tay ngài."

Đang lúc vị đại học giả kia nghĩ Lam Hải đang đổi sang mềm mỏng phục mình, câu kế tiếp của Lam Hải lại khiến cho hắn hòan toàn không nói được gì.

"Trong mắt ngài đó là *** trâu, vì trong lòng ngài là *** trâu. Trong mắt ta là hoa tươi, vì trong lòng ta nghĩ tới hoa tươi... Thưa ngài, đây là sự khác nhau giữa chúng ta.

Lam Hải dùng ba vấn đề này, khéo léo châm chọc mấy học giả dối trá một cách đau nhất. Vấn đề thứ nhất, đâm vào tâm tu sỉ của bọn họ, vấn đề thứ hai, đâm vào sự không tự hỏi của bọn họ... Mà vấn đề thứ ba. Là đâm vào nội tâm dơ bẩn của bọn họ.

Nói xong tất cả, Lam Hải cười và rời đi.

Sau ngày này, đại danh Lam Hải vang vọng cả đế đô, hắn một người hỏi mấy trăm học giả đế đô á khẩu không trả lời được, mà sau đó còn không ít người xấu hổ phải rời bỏ đế đô.

*****

Đêm xuân năm 925 lịch đế quốc, Lam Hải ngồi dưới cây hòe, trong tay cầm một chén trà, người hầu vốn là kẻ trộm lặng lẽ đứng sau lão. 

Mà phía sau, một thiếu niên mười lăm tuổi đứng ngoài cửa sân nhỏ của Lam Hải, đã đứng suốt một buổi chiều.

Thiếu niên này gầy gò cao cao, tướng mạo rất thanh tú, từ quần áo trên người xem ra xuất thân nghèo khó. Chỉ là hắn đứng đó, trong mắt vẫn mang theo thần khí khác người, phảng phất một loại cốt cách kiêu ngạo.

Bắt đầu từ giữa trưa chờ tới chiều, cho tới đêm tối, thời điểm cánh cửa sân nhỏ của Lam Hải mở ra, hắn mới tiến vào.

-Ngài Lam Hải.

Hắn liền đứng ở cửa, trên khuôn mặt thanh tú tràn đầy kiên nghị:

-Tôi đến thỉnh cầu ngài nhận tôi làm học trò.

Lam Hải cười, lão không có đứng dậy, vẫn ngồi như cũ, nhấp chén trà trong tay, chú ý tới đôi giày đã nát của đứa nhỏ này, chú ý tới vết bẩn trên mặt đứa trẻ, chú ý tới thân thể gầy yếu của đứa nhỏ.

-Ngươi từ nơi rất xa tới đây sao?

-... Tây Bắc. :

Thiếu niên trả lời:

Tôi đi một tháng, trên đường tới đế đô, ba ngày trước tôi nghe thấy tên ngài, ta nghĩ ngài có thể giải đáp nghi hoặc trong lòng tôi.

-Ngươi muốn tìm được ở ta cái gì?

Lam Hải sinh ra hứng thú với đứa nhỏ.

-Đáp án.

Thanh âm thiếu niên rất trầm thấp:

-Thưa gài, tô nghe người khác nói, ngài uyên bác thông minh nhất đế đô. Tôi đến từ tây bắc, nhà của tôi ở tỉnh Desa, cụ của cụ của tôi là một quý tộc, ông của tôi là một quan quân, cha tôi là một thợ rèn trong quân đội. cha nói cho tôi biết, quân đội sẽ bảo vệ chúng ta. Nhưng chị gái của tôi ba năm trước đã chết, nhà của tôi bị dị tộc giả trang thành mã tặc tấn công, cường đạo dị tộc làm nhục chị gái, cắt đầu chị gái xuống, treo trước nhà. Mẹ tôi ôm tôi trốn vào trong, tôi nghe thấy cường đạo làm nhục chị gái của tôi, nghe thấy tiếng khóc của chị gái, nhưng mẹ bịt miệng tôi, chúng tôi không có ra ngoài. Cường đạo đi rồi, mẹ khóc ba ngày ba đêm, mắc bệnh mà chết, cha một năm trước cũng bị mã tặc giết chết, tòan bộ tài sản cha lưu lại cho ta, chỉ có một thanh kiếm cùng năm đồng tiền, còn có một câu..."sống sót". Quý ngài tôn kính, người giống như tôi, ở tỉnh Desa nơi tây bắc còn rất nhiều. Tôi không biết thần linh nhân từ có quy định gì không? Chẳng lẽ vận mệnh bi thảm của chúng tôi không thể thay đổi sao?"

Thanh âm thiếu niên khàn khàn, trong mắt hắn tựa hồ có một thứ gì đó, khiến Lam Hải cũng không đành lòng nhìn thẳng.

Lão thấy bao tải sau lưng thiếu niên, trong bao tựa hồ là một thanh kiếm.

Một lúc lâu, Lam Hải thở dài. Lão nhìn thiếu niên, mặt đầy vẻ xin lỗi:

-Con trai, thật sự xin lỗi, vấn đề của ngươi, ta không thể trả lời.

Khuôn mặt ngây thơ mà kiên định của thiếu niên hiện lên vẻ vô cùng thất vọng, hắn đang muốn xoay nguời rời đi, Lam Hải lại bỗng nhiên gọi hắn lại:

-Từ từ.

Thiếu niên dừng chân, Lam Hải đứng lên khỏi ghế, lão đi đến bên thiếu niên, lão nhìn vào mắt thiếu niên nói:

-Có một vài việc, chúng ta không thể nghĩ ra đáp án... nhưng không phải tất cả mọi việc đều có đáp án, mới có thể làm.. thực rất lâu sau, chúng ta sẽ phải làm, sau đó nhìn lại kết quả. Chúng ta có thể đi làm trước, dù là trải qua thất bại, vậy ít nhất chúng ta có thể biết, phương thức này không thực hiện được – đây cũng là một loại thu hoạch. Nếu chúng ta chỉ một mực suy nghĩ, mà không đi làm, vậy dù ngươi nghĩ cả đời, cũng không có kết quả.

Dừng một chút, lão chậm rãi nói:

-Ta không có cách nào nói cho ngươi đáp án, nhưng ta có thể giúp ngươi thử...con trai, ngươi muốn học gì?

-Võ!

Thiếu niên trả lời rất kiên định.

Lam Hải nở nụ cười:

-Võ sao? Ngươi nên biết, ta là một học giả.

Thiếu niên trầm mặc, hắn tựa hồ có chút khó khăn, lại có chút thất vọng. Tuy nhiên Lam Hải lại chăm chú giương mắt nhìn thiếu niên chốc lát, sau đó nhẹ nhàng nói:

-Ngươi theo ta tới đây.

Nói xong, Lam Hải tựa hồ muốn xoay mình rơi đi, lại hỏi một câu:

-Thiếu chút nữa quên.. ngươi tên là gì?

-Rodriguez.

Thiếu niên trả lời:

-Ngài có thể kêu ta là Rodney.

-Tốt lắm, Rodriguez.

Lam Hải nhắc lại tên này, sau đó mỉm cười:

-Ngươi là học trò đầu tiên mà ta nhận.... Hơn nữa, ta nghĩ nếu không có gì bất ngờ, cũng là học trò duy nhất học võ.

Rodriguez theo Lam Hải đi vào gian phòng kia. Trong phòng còn một cánh cửa, đây là một phòng nhỏ.

-Cánh cửa này cho tới giờ không khóa lại.

Lam Hải cười nói:

-Tuy nhiên, ta nghĩ ngươi có là người duy nhất đi vào, ngoại trừ ta ra.

Phòng nhỏ này cũng không hẹp như bề ngoài. Lam Hải hiển nhiên là một người phi thường hiểu cách lợi dụng không gian, mà càng khiến Rodriguez kinh ngạc là, trong phòng lại có mảnh vải bố, mà trên mảnh vải bố, có văn tự cùng đồ án kỳ quái.. Rodriguez lại không nhận ra.

-Đây là...

Sắc mặt thiếu niên bỗng trở nên rất kỳ quái:

-Đây là văn tự của người dã man thảo nguyên sao?

-Đúng vậy.

Lam Hải đứng trước mặt thiếu niên, trả lời rất bình tĩnh.

-Nơi ở của ngài sao lại có thứ này?

-Bởi vì....

Lam Hải cười nói:

-Bởi vì bản thân ta là một thành viên trong "người dã man thảo nguyên"... nếu ngươi không ngại có thê rnói. Kỳ thật ta cũng không phải người đại lục Roland, ta xuất thân từ thảo nguyên, ta là một người thảo nguyên.

Rodriguez bỗng nhiên biến sắc, hắn nhịn không đuợc lui ra sau hai bước, cẩn thận nhìn lại Lam Hải.

Con mắt Lam Hải màu lam, căn bản không chút huyết thống dị tộc thảo nguyên, mà khí chất ưu nhã của lão, càng không có chút bộ dạng dũng mãnh của thảo nguyên.

-Thấy kỳ quái sao?

Lam Hải mỉm cười:

-Có lẽ trong lòng ngươi, người thảo nguyên đều là những kẻ dũng mãnh cưỡi ngựa chạy đúng không? Nhưng có bao nhiêu người chính thức hiểu rõ thảo nguyên kia?

Lam Hải nói, lão nhẹ nhàng nhấc miếng vải bố lên, lộ ra một cái hộp rất dài phía dưới.

-Ta xuất thân thảo nguyên, nhưng không phải mục dân bộ lạc. Tại phía bắc thảo nguyên, có một ngọn núi tuyết lớn, ngọn núi tuyết cao nhất trong truyền thuyết, có thể giơ tay chạm tới trời. tuyêt sơn, là thánh địa trong lòng tất cả dân tộc thảo nguyên, bởi vì nơi đó, là ngọn nguồn của tất cả vu sư Shaman. Mỗi vị vu sư Shaman trên thảo nguyên, cùng chủng tộc trên thảo nguyên bất đồng. Tướng mạo của chúng ta tướng mạo tương tự người đế quốc Roland.

Lam Hải nói, trên mặt lão đầy ý cười:

-Lúc ta sinh ra, đã ở trên núi tuyết, nơi đây không hoang như ngươi tưởng. Trên thực tế l. trên núi tuyết lớn, bảo tồn một di tích văn minh hòan toàn khác với đại lục Roland, mà người ở núi tuyết lớn chúng ta, tự xưng là dòng màu lưu lại của nền văn minh đã mất kia.

Rodriguez có chút giật mình:

-Ngài....

-Không cần lộ ra vẻ mặt như vậy.

Lam Hải cười ảm đạm:

-Từ khi ta rời núi tuyết lớn, ta đã không còn là nguời nơi đây, ta đã thấy rất rõ ràng... Trên núi căn bản là một đám điên...hoặc nói, mười một tên điên của một chủng tộc lưu lại. Ta rời khỏi ngọn núi đó đến đây, vì không muốn tiếp tục cùng bọn họ nổi điên mà thôi.

Nói xong, Lam Hải nhẹ nhàng mở hộp, ở trong là một thanh trường kiếm.

Sau khi mở hộp ra, một cỗ hàn khí từ trong hộp phóng ra, bao trùm cả phòng! Rodriguez trẻ tuổi bị khí lạnh tác động, khẽ run rẩy, hàn quang như trăng lạnh chiếu rọi lên khuôn mặt đầy đặn của người trẻ tuổi, một hình trăng tròn kỳ dị hiện ra trên thân kiếm, thân kiếm tựa hồ bao phủ băng lăng trong suốt, nhưng có thể nhìn ra...

Nó, rất sắc.

-Thanh kiếm này tên là "nguyệt hạ mỹ nhân."

Lam Hải khẽ thở dài:

-Mặc dù ta cho rằng, ngươi cũng không thích hợp dùng thanh kiếm này, nhưng ... ta còn tạm thời cho ngươi mượn. Bởi vì thanh kiếm này dù lợi hại, nhưng tương lai khi võ học của ngươi đạt tới cảnh giới nhất định, liền trở thành cái khóa kìm hãm ngươi. Bởi vì thanh kiếm này không thuộc về ngươi, nó dù có thể tăng lên một phần nhất định cho ngươi, nhưng một ngày nào đó, ngươi sẽ phát hiện ngươi không thể phát huy uy lực chính thức của nó. Thời điểm đó, mới tạo thành trói buộc ngươi.

Dừng một chút, Lam Hải nói:

-Cha ngươi không phải để lại cho ngươi một thanh kiếm sao. ngươi có thể bỏ thanh kiếm đó vào hộp. Tương lai một ngày nào đó, thanh nguyệt hạ mỹ nhân này không thể cung cấp sự phát triển cho ngươi, ngược lại thành khóa trì hoãn ngươi, ngươi có thể tới dây, lấy nó ra, trường kiếm là di vật của cha ngươi. Thời điểm đó, ta sẽ dạy ngươi, như thế nào tu luyện một thanh kiếm chính thức thuộc về mình, một thanh có thể khiến linh hồn ngươi cùng kiếm tương hợp.

Rodriguez cẩn thận nhìn nguyệt hạ mỹ nhân trong hộp, mặc dù hắn còn trẻ, nhưng vẫn có thể cảm giác được sự thần kỳ cùng bất phàm của thanh kiếm này... thiếu niên bỗng giật mình:

Thưa ngài, thanh kiếm này, là của ai? Chẳng lẽ là ngài dùng nó sao?

-Là của ta.

Lam Hải như cười:

-Tuy nhiên, bây giờ ta không thể lại dùng nó.

Rodriguez có chút kinh ngạc:

Thưa ngài.. chả lẽ ngài từng là một võ sĩ?

Trên mặt Lam Hải hiện ra biểu tình kỳ dị, lão không lập tức trả lời Rodriguez, mà nhẹ nhàng vươn tay vuốt ve thân kiếm nguyệt hạ mỹ nhân, động tác của lão nhẹ nhàng nhu hòa, nhẹ nhàng thở dài:

-Bây giờ đã không phải nữa rồi.

Sau đó lão tựa hồ cười nói:

-Hễ là người rời khỏi núi tuyết lớn, đều tất nguyên buông bỏ thứ gì đó thuộc về mình.. mà ta bỏ lại núi tuyết lớn, "võ hồn" của ta.

Thiếu niên có chút khó hiểu, Lam Hải nói mấy thứ, Rodriguez trẻ tuổi còn không thể hiểu. Tuy nhiên, tâm tính thiếu niên, toàn bộ sự chú ý của hắn đều tập trung lên thanh nguyệt hạ mỹ nhân này.

Nó thật sự rất đẹp! Rodriguez cho tới giờ chưa gặp qua một thanh kiếm đẹp như vậy! Vẻ mỹ lệ của nó, tựa hồ che đi tất cả nguy hiểm. Hàn ý lành lạnh kia, tựa hồ có thể khiến linh hồn không tự chủ chìm đắm trong nó....

Trong lúc thiếu niên ngây ngốc, Lam Hải đã lấy thanh kiếm từ hộp ra, Rodriguez vội vàng đưa tay ra.

-Dùng thanh kiếm này, ta sẽ dạy ngươi một loại võ thuật.. thế nhưng loại võ thuật này, cũng chẳng dễ học. Nhất là lúc bắt đầu, tiến độ của ngươi thậm chí so với người thường đều chậm hơn: chậm hơn rất rất nhiều nhưng một khi ngươi chính thức tu luyện được, ngươi sẽ phát hiện, uy lực vô cùng của loại võ thuật này. Ngươi... nguyện ý chứ?

Theo một tiếng trả lời nhẹ nhàng "ta nguyện ý" của ngươi thiếu niên. Từ đó về sau, trên đại lúc, rốt cục hiện ra một vị cường giả.

Một kẻ " ngốc nghếch" từ nhất cấp tới tam cấp, tốn hao hai mươi lăm năm, một "thiên tài" mà từ ba cấp tới tám cấp chỉ mât có năm năm.

Đế quốc Roland mùa xuân năm 925

Mùa xuân này, Đại hoàng tử Evan thành thái tử. Tất cả mọi người đều nghĩ hắn sẽ thành hoàng đế tương lai.

Raymond Rowling thành một vị tân bá tước nhà Rowling. Bá bước thiết yến trong phủ bá tước, khách quý tham gia yến tiệc trong đại sảnh, còn bên ngoài đại sảnh, cửa sau bá tước phủ, trên một chiếc xe ngựa, một mã phu trẻ tuổi đang ngủ gà ngủ gật, một mặt nắm chặt quần áo, miệng lầu bầu:

-Tiết trời đáng chết, buổi tối sao lạnh thế, ... ai, quản gia kia rất thần kỳ sao... hừ, ta Marde tương lai cũng có thể trở thành quản gia...."

Mà cũng buổi tối này, trước sự kinh ngạc của mọi người, tình nhân của vô số thiếu nữ, ngài Listeria, cưới một thiếu nữ mỹ lệ xuất thân nghèo khó. Trong đêm tân hôn, Listeria cười nói với vợ mình:

-Bàng thân yêu, tương lai nếu chúng ta có hài tử, ta hy vọng là một đứa con gái mỹ lệ... vì kỷ niệm tình yêu của chúng ta, ta hy vọng lấy tên của nàng đặt cho nó là ... Lam - Listeria.

Cùng lúc đó, Augustine VI, vị hoàng đế thích đại công này, đã bắt đầu chuyển ánh mắt chinh phục hướng tây bắc, phòng ngủ của hắn có một bản đồ cực lớn. Mà trên góc tây bắc kia, được khoanh một vòng tròn....

Làm tất cả mấy sự tình ảnh hưởng tới tương lai đại lục, cũng phát sinh cùng vào thời điểm, một thiếu niên tên gọi Rodriguez, trong một căn phòng nhỏ trong nhà Lam Hải, bắt đầu luyện kiếm pháp, bắt đầu rồi cả đời phấn đấu.

-Con trai của ta, ngươi bây giờ đã là học trò của ta, vậy ta muốn nói cho ngươi tên thật của ta.

Lam Hải có chút si mê nhìn nguyệt hạ mỹ nhân trong tay đệ tử trẻ tuổi:

-gươi nhớ kỹ, tên thật của ta là " Lam Hải Duyệt."

Rodriguez sửng sốt:

-Lam Hải Duyệt sao? Cái tên thật kỳ quái."

-Không tính là kỳ quái nhất.

Lam Hải học giả cười nhẹ, lập tức sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc:

-Ta còn muốn nhắc nhở ngươi một việc, việc này, ta yêu cầu ngươi luôn nhớ kỹ dưới bất kỳ tình huống nào.

-Gì ạ?

-Nhớ kỹ một cái tên, hơn nữa ngươi phải thề với ta, vô luận dưới tình huống nào, ngươi không được chính diện là địch với người kia! Bởi vì nếu trên thế giới này thật sự có ác ma, vậy hắn nhật định là một kẻ tiếp cận gần nhất!

Lam Hải sắc mặt trở nên nghiêm trọng dị thường.

-Vâng thưa thầy, xin cứ nói.

-Người kia, hắn là em trai của ta, em trai ruột của ta, có lẽ thời điểm thần linh tống linh hồn hắn xuống trần gian, nhất định là đưa sai địa chỉ... hắn không nên sinh trong nhà của ta, hắn nên trực tiếp biến thành ma quỷ, ... Trên thực tế, khi ta rời núi tuyết lớn, hắn đã được chỉ định trở thành nhân tuyển duy nhất để trở thành vu vương.

Trong mắt Lam Hải chợt lộ ra vẻ kỳ quái, sau đó lão cười khổ nói:

-Có lẽ là trùng hợp, có lẽ là nhất định, tên của hắn, khớp với tên của ta tạo thành một cặp tương xứng.

Nói tới đây, vị đại học giả khẽ thở dài:

-Tên hắn là.... Bạch Hà Sầu.

Theo tiếng than nhẹ, Lam Hải nhẹ nhàng chấm tay vào chén trà, vẽ ra mấy văn tự căn bản Rodriguez không biết, Rodriguez trẻ tuổi nhìn giống như mấy khối chữ đồng dạng, mặt lộ vẻ kinh ngạc:

-Đây là....

-Đây là văn tự trên núi tuyết lớn, khác với văn tự đế quốc Roland. Bạch Hà Sầu viết như thế. Có lẽ, tại đế quốc, chỉ có mình ta nhận ra văn tự này.

Mặc dù Lam Hải bác học đa tài, nhưng nhưng lời cuối hắn đã nói sai.

Bởi vì, ba mươi lăm năm sau, trên đại lục còn xuất hiện một người nhận ra văn tự này.

Người này, đương nhiên là... Đỗ Duy.

Chú thích:

-Lam Hải Duyệt nghĩa là Biển xanh vui

-Bạch Hà Sầu nghĩa là sống trắng buồn

Hai cái tên này đối nhau chan chát


Xem : Chữ