Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 202

Ác Ma Pháp Tắc Hồi 202 một trong những chương hồi tác phẩm của tác giả truyện tiên hiệp . Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện ở như thế nào.

Thời điểm mà xe ngựa của Đỗ Duy lao thẳng một mạch vào thành Lâu Lan, sắc trời đã tối dần đi. Thị vệ trưởng của Đỗ Duy phóng ngựa tới trước nhất để mở đường, tòa thành ở ngay trước mắt, thủ vệ bên ngoài của tòa thành thấy xe ngựa của đức ngài công tước, nào dám cản trở? Đều tránh đường ra hết.

Cái tòa thành nhỏ này của Đỗ Duy được thi công làm cho hắn cực kỳ hài lòng. Khỏang thời gian ở kiếp trước hắn đã từng du ngoạn qua phương Tây, thăm quan những pháo đài cổ kình thời trung cổ, trong lòng vẫn có chút khao khát, lần này sau khi chính mình cầm quyền, tất nhiên là phải thõa mãn với bản thân một chút. Tòa thành này so với tòa thành ở bình nguyên Rowling kia lớn hơn vài phần, hơn nữa ở trong còn đào mấy cái giếng. Bên trong phạm vi tòa thành nhỏ này đều được đào thành khe rãnh, đễ dẫn nhập mạch nước ngầm, chuẩn bị một cái con sông hộ thành này. Như vậy, cho dù quân tây bắc hổ lang có đến cũng có vài phần năng lực tự bảo vệ mình hơn, cho dù tương lai gặp phải chiến tranh, ngoại thành rủi ro bị công phá, thì ở bên trong tòa thành này, vẫn có khả năng thủ được nửa năm tới một năm.

Bên trên sông hộ thành là một cây cầu gỗ, nằm ngay xung quanh phía sau cửa lớn của thành ngoài. Đỗ Duy dựa theo những gì mà mình thấy ở kiếp trước về phong cách xây dựng của cung điện Buckingham ở Anh quốc, trên cửa lớn có một vài binh lính toàn thân khải giáp sáng rỡ đứng thủ hộ, thấy xe ngựa Đỗ Duy gần sát, vẫn đứng thẳng người thi lễ nhưng mắt không liếc ngang, liếc dọc.

Tới bên trong tòa thành, Đỗ Duy vừa mới xuống xe ngựa, Marde đã đi ra nghênh đón, Đõ Duy chỉ hỏi hai câu, biết rõ bữa tiệc tối nay chuẩn bị tốt rồi.

Mấy ngày nay, trong thành Lâu Lan cực kỳ náo nhiệt, mọi nơi đều giăng đèn kết hoa. Ngay cả những đại đội binh lính tuần tra vẫn làm việc rất nghiêm túc, cũng đều mặc những bộ đồng phục mới, bên trong thành của công tước phủ cũng được trang trí mới lại, thời gian này vẫn còn có nhiều dân thường đi đến bên ngoài tường thành của công tước phủ, xa xa đối mặt với tòa thành lớn tiếng cầu nguyện.

Sau khi Đỗ Duy đi tới tây bắc, liên tục sáng tạo ra kỳ tích. Lương thực được mùa, làm cho cuộc sống một năm không phải lo lắng, khi thành mới thành lập lại công khai tuyên bố pháp lệnh miễn thuế, dân chúng đối với hắn cực kỳ sùng bái. Hơn nữa Ron Barton hở một chút là tự mình dẫn quân đi ra ngoài "huấn luyện", tiêu diệt không ít bọn mã tặc. Với mấy cái công lao này, đại đa số nhân dân tây bắc đều đặt Đỗ Duy ở trên đầu rồi.. Cứ như vậy người dân nơi này đối với vị công tước trẻ tuổi này cơ hồ sùng bái tới cực điểm, chỉ hy vọng đéc ngài công tước này có thể đem tây bắc trở nên yên ổn, bình an sống lâu, như vậy cuộc sống của chính mình có thể sung túc ổn định rồi.

Cho nên mấy ngày nay xuất ra tin đồn, nói rằng hai ngày nữa đức ngài công tước sẽ cử hành sinh nhật lần thứ mười lăm của mình, chính thức làm lễ trưởng thành. Sau khi tin tức này được đưa ra, cư dân đô thị của tòa thành kỳ tích gần xa đều nhốn nháo. Cả thành Lâu Lan đều ở trong không khí ngày lễ, thậm chí so với lễ tế mùa hè hàng năm còn đặc sắc hơn nhiều, mỗi khi người dân tụ tập tại chung quanh tòa đều bái lạy chúc phúc cho đức ngài công tước trẻ tuổi này.

Sinh nhật của Đỗ Duy, trong thành tất nhiên không cần phải nói đã bận nhiều ngày nay, Đỗ Duy vốn không nghĩ làm cho quá mức rình rang, thế nhưng Phillip lại góp lời với hắn, Đỗ Duy thân là người có địa vị trên cao, lo xử lí việc lớn, bản thân ý nghĩ sâu xa, hơn nữa suy cho cùng nghi thức trưởng thành cả đời chỉ làm một lần, nếu làm quá đơn giản sẽ làm đánh mất uy phong của ngài công tước.

-Cậu chủ, bữa tiệc tối nay đã chuẩn bị xong đang chờ ngài phân phó, nghe nói mọi người gia tộc Listeria xuất thân từ miền nam, tôi đã đặc biệt chuẩn bị một ít thức ăn ngon mang khẩu vị miền nam cho người ta...

Marde đang muốn cẩn thận hồi báo, bỗng nhiên phía sau liền chạy tới mấy kỵ binh, đi vào trong tòa thành liền nhảy xuống ngựa, hướng về Đỗ Duy thi lễ:

-Thưa ngài, một nhóm xe ngựa của gia tộc Listeria đã đến ngoài cửa!

Đỗ Duy gật gật đầu:

-Ồ, rốt cuộc cũng đến rồi!

Sau đó hắn không kịp vào trong thay quần áo, đành như vậy ở lại cửa nghênh đón.

Thời gian chập tối, đội nghi thức trong tòa thành thổi những âm thanh to vang, hai bên của đại môn lộ ra hai mặt cờ xí cực lớn, một mặt là màu vàng của hoa Tulip, một mặt còn lại là một bộ cờ xí của gia tộc Listeria, còn có hai đội binh lính mặc nghi trượng* xếp thành hàng tại cửa nghênh đón.

(nghi trượng: đồ mặc của quân lính để đón chính khách)

Đỗ Duy vốn không định làm cho rùm beng như vậy, suy cho cùng thì bản thân mình cũng chỉ là một thằng nhóc choai choai mà thôi. Nhưng lại nghĩ đến hai người này là em trai và em gái của hầu tước phu nhân Listeria. Nhất là em trai của hầu tước phu nhân, là con trai duy nhất của gia tộc Listeria, tương lai nhất định là người kế thừa gia tộc! Thân phận như vậy liền không thể chậm trễ được, hơn nữa chính mình cũng nhận nhiều lợi ích từ gia tộc Listeria, đương nhiên cũng phải biểu hiên một chút quan hệ thân thiện tốt đẹp.

Chỉ đáng tiếc là, lão nhân Dardanelle của gia tộc Listeria, thật không ngờ hôm nay lại không có mặt trong thành, ba ngày trước sau khi nghênh đón đám người Đỗ Duy liền dẫn người lên hành lang tây bắc để mua trâu, ngựa rồi.

Bên trong đội nghi trượng hô to, một đội bạch mã kỵ binh chậm rãi xuyên qua đại môn tiến nhập vào công tước phủ rồi đi vào tòa thành dưới, mấy tên kỵ binh này đều mặc đồng loạt ngân sắc khải giáp, tựa hồ qua tuyển chọn tỉ mỉ để lấy ra nên đều là nam tử anh tuấn tuổi còn rất trẻ. Hơn nữa trên ngực đều gắn huy chương của gia tộc Listeria, hông dưới ngựa tất cả đều thuần một màu trắng tuấn mã, toàn thân tuyết trắng, cả một tia màu hỗn tạp trên long cũng không có, trên đầu mỗi con ngựa còn cắm một cái lông chim dài màu trắng...

Đỗ Duy vừa thấy cách ăn mặc của đội kỵ binh này, liền biết ngay đây nhất định là đội thân vệ của hầu tước phu nhân trong gia tộc Listeria, bọn họ được xưng là "kỵ sĩ đoàn Bạch Vũ". Bởi vì trong gia tộc Listeria chỉ có một mình hầu tước phu nhân là có danh hiệu quý tộc, nhưng cuối cùng cũng chỉ là thân chế quý tộc, không phải thế tập. Cho nên dựa theo luật pháp đế quốc, gia tộc Listeria không thể thuê mướn tư quân, đương nhiên, mặc dù pháp luật là như thế, nhưng một gia tộc to lớn như thế này, há có thể không có lực lượng bảo vệ chính mình sao? Cho nên kỵ sĩ đoàn Bạch Vũ này đây trên danh nghĩa là lính đánh thuê dưới trướng của Listeria gia tộc.

Luật lệ đế quốc: ngoại trừ những thế tập quý tộc, không được phép thuê tư quân, nhưng pháp lệnh đế quốc cho phép những kẻ có tiền tự mình thuê mướn dong binh đoàn.

Kỳ thật mọi người đều biết, kỵ sĩ đoàn Bạch Vũ này căn bản không phài là lính đánh thuê gì cả, mà hoàn toàn là tư quân của gia tộc Listeria, nhưng chỉ là một cái danh nghĩa. Sẽ chẳng ai lấy sự loại việc này mà đắc tội với gia tộc Listeria để tìm phiền toái cả. Chỉ có điều là bị pháp lệnh của đế quốc ngăn cản, thuê lính đánh thuê không được vượt quá năm trăm người, cho nên danh sách chính thức của kỵ sĩ đoàn Bạch Vũ số người vẫn bảo trì ở con số bốn trăm chín mươi chín.

Mà Đỗ Duy đã biết, bốn trăm chín mươi chín người này, người nào cũng có chỗ kì diệu cả. Cái gọi là trên có chính sách, dưới có đối sách, pháp lệnh của đế quốc đối với loại kỵ sĩ đoàn này tương đối khoan dung. Dù sao thời đại kỵ sĩ mặc dù đã trôi qua, nhưng cũng đã từng một thời huy hoàng, điều then chốt nhất ở chỗ: Một kỵ sĩ, ngoài bản thân mình, còn cho phép có tối đa bốn người tùy tùng, những người kỵ sĩ này cho dù là phụ tá, hay là đồng bọn lúc chiến đấu, ngày thường bọn họ phụ trách lau chùi, sửa chữa vũ khí khải giáp, chăm sóc chiến mã, vừa huấn luyện kĩ xảo chiến đấu, thời điểm chiến đấu thì kỵ sĩ là thủ hạ hoặc là cùng đồng bọn giết địch...

Mà điều kỳ diệu chính là.... nhân số hỗ trợ, không tính tới danh sách chính thức của kỵ sĩ đoàn trên!

Nói như vậy, kỵ sĩ đoàn bạch vũ này, mặc dù danh sách chính thức chỉ có bốn trăm chín mươi chín người, nhưng nếu dựa vào việc mỗi cá nhân kỵ sĩ có thể nhận thêm 4 người tùy tùng, nếu tính toán như vậy thì nhân số ít nhất cũng nhiều hơn hai ngàn!

Trên danh nghĩa thì chỉ có bôn trăm chín mươi chín người này, trên thực tế thì kỵ sĩ đoàn này đã vượt quá con số hai ngàn, đều là lực lượng hộ vệ tinh nhuệ của gia tộc Listeria. Gia tộc Listeria là gia tộc buôn bán, nên không có lãnh địa riêng cho mình, không giống như Đỗ Duy cần một lượng lớn quân đội để thủ bị địa phương như thế, cho nên hơn hai ngàn kỵ binh này đã đủ tự bảo vệ mình rồi.

Nhìn thấy một đội mặc ngân giáp bạch mã, kỵ sĩ tướng mạo anh tuấn, Đỗ Duy không khỏi thở dài.

Quản lí Listeria gia tộc suy cho cùng cũng là đàn bà, cả thủ hạ kỵ binh đều khiến cho xinh đẹp rực rỡ như vậy, mấy tên kỵ sĩ bạch vũ này, mặc dù tư thế rất đẹp, nhưng vô cùng theo đuổi vẻ bề ngoài. Nhìn kĩ thì, ngay cả tầm mắt của ngựa, chiều cao của kỵ sĩ trên ngựa cơ hồ cũng không lệch lắm, như vậy đều đem tinh lực của quân đội đậy ở vẻ bề ngoài, chiến đấu có thể rất mạnh sao?

Mặc dù âm thầm lắc đầu, nhưng trên khuôn mặt của Đỗ Duy cũng đã nở ra nụ cuời rồi

Tư thế xuống ngựa của đội bạch vũ kỵ sĩ này thật là chỉnh tề, sau khi cả đội đứng hai bên xếp thành hàng hai mươi người liền nhảy xuống ngựa, phía sau là vài chiếc xe ngựa đang chậm rãi chạy tới cửa, nhất là chiếc xe ngựa bằng gỗ lim thượng đẳng phía trước, kéo xe là bốn con tuấn mã thượng đẵng trắng như tuyết, những cái chuông gắn trên ngựa đồng thời vang lên kèm theo âm thanh trong trẻo.

Chiếc xe ngựa này nhìn như bình thường, kỳ thật tinh hoa đều nằm ở bên trong, Đỗ Duy nhìn ra giá cả làm ra chiếc xe ngựa này thạt sự là làm cho người ta kính ngưỡng, thùng xe hoàn toàn được làm bằng gỗ lim đen thượng đẳng

Ngay cả chiếc xe ngựa mà hoàng tử Thần tặng cho mình còn kém hơn, mà bên dưới bánh xe, còn có một bộ máy dùng tài liệu thượng hạng để chế tạo, chỉ là nhìn bên ngoài không có vẻ phô trương nhưng rất có phong cách quý phái.

Trên mặt đất sớm đã trải một tấm thảm tốt màu hồng, vị thủ lĩnh của kỵ sĩ đoàn bạch vũ kia diện mạo còn rất trẻ, hắn chậm rãi đi đến trước mặt xe ngựa, người này trên người mặc áo giáp màu bạc, xung quanh là một ít sợi tóc xoăn màu vàng, trên mặt còn có một tia cẩn thận lờ mờ, thậm chí ẩn đi ngạo khí, hắn một tay nắm chuôi kiếm bên hông, một tay mở cánh cửa xe ngựa, sau đó có chút hạ thân người mình xuống.

Sau đó là một bàn chân hết sức nhỏ nhắn thanh tú, từ trong xe ngựa bước ra, mắt cá chân kia thật là mượt mà, da thịt trắng đến nổi mơ hồ như trong suốt, một hình dáng xin xắn nhẹ nhàng bước ra từ trong xe ngựa.

Thần linh chứng giám, cô gái này, ngay cả động tác xoay người xuống xe ngựa đều gần như đạt đến cực hạn, phảng phất bên trong mỗi phần động tác, đều dẫn theo một loại khí chất đặc biệt ưu nhã và đẹp mắt.....

Thời điểm hắn ngẩng đầu lên, Đỗ Duy thấy rõ diện mạo của cô gái này, trái tim của Đỗ Duy liền đập liên hồi không thể dừng lại

Đây là khuôn mặt kiểu gì thế.....

Gái đẹp ở thế giới này Đỗ Duy đã gặp qua không ít!

Vivian thì đẹp một cách hồn nhiên đáng yêu làm cho trong lòng mỗi người đều yêu thương, nhất là một phần ngây thơ kia, liền làm cho người ta đối với cô gái trẻ này sinh ra cảm giác khó kiềm chế được, vừa muốn khi dễ nàng, vừa muốn bảo vệ tốt cho nàng cái loại xúc động này thật là phức tạp

Nữ kỵ sĩ Roline lại làm cho mọi người choáng váng bởi than hình nóng bỏng, trời ban cho nàng cái vốn liếng hữu dụng là thân hình mãnh liệt tựa như ma quỷ, hơn nữa kinh nghiệm giang hồ qua nhiều năm, càng làm cho Roline hiểu rõ việc sử dụng từng phần vẻ đẹp của mình, đem sự quyến rũ của chính mình chia ra rồi phát huy đến mức tận cùng

Còn Joanna, chính là loại mỹ nữ băng tuyết, dung mạo tươi đẹp lạnh lùng, hơn nữa vẻ mặt luôn luôn cao ngạo, khiến cho vị nữ sĩ này giống như là ánh trăng lạnh lẽo của mùa đông, như thế vừa lạnh lùng vừa trong sáng, lại đồng thời thu hút sự chăm chú của mọi người

Mọi người trong số họ, tướng mạo đơn thuần đều xuất sắc nhất, lại còn có vị Medusa nữ vương kia, bây giờ là Nicole tiểu thư, tướng mạo vị xà mỹ nữ này, gần như đã được Đỗ Duy cho rằng là tuyệt sắc nhất trên đời. Đơn leẻ dựa vào tướng mạo mà nói, nàng ấy gần như không thể chê vào đau được, đẹp đến nỗi làm cho lòng người kinh hãi, đẹp đến nỗi làm cho người ta không dám nhìn gần, đẹp đến nỗi làm cho người ta thậm chí...sợ hãi!

Nếu đơn giản nói về tướng mạo, Vivian cũng đẹp, Roline cũng đẹp mà Joanna cũng đẹp, nhưng so với Medusa thì có một chút thua kém nữa phần

Nhưng hôm nay, Đỗ Duy rốt cuộc đã thấy tướng mạo của người con gái kia, có thể nói nàng và Medusa nữ vương là những nữ nhân không phân biệt hơn kém!

Cô gái trước mắt này, có thể nhìn ra ngay là em gái của hầu tước phu nhân Listeria.

Đỗ Duy không có cách nào dùng ngôn ngữ chuẩn xác để miêu tả cụ thể tướng mạo nàng, thế nhưng nhìn thấy cô gái trước mắt, trong lòng Đỗ Duy bỗng nhiên nhớ tới một câu mà cổ nhân ở kiếp trước của mình dùng để miêu tả đánh giá hay nhất về tuyệt thế mĩ nữ.

Lấy trăng làm thần, lấy hoa làm nhan sắc, lấy băng làm thịt, lấy ngọc làm xương, lấy tuyết làm da!

Cô gái trước mặt này, thật không thể nghi ngờ gì là không ai có đủ khả năng để bình phẩm, mà trên người cô nàng còn có một chút khí tức mờ mờ làm mê hoặc lòng người, cái cổ cao lớn kia giống như loài thiên nga thật ưu nhã, mùi thơm trên cánh môi hàm chứa một tia cười nhẹ nhàng.

Nhưng mà...làm người ta khó hiểu nhất chính là, nghe nói em gái của hầu tước phu nhân Listeria năm nay vừa tròn mười sáu tuổi, mà cô gái trước mắt này, tướng mạo của nàng đẹp đến mê người, nhưng nhìn vào tướng mạo của nàng, trang phục mỏng manh, vẻ bề ngoài toát lên những tia mê hoặc người, vóc dáng thật là mê người, làm gì có cái bộ dạng nụ hoa mới nở của người con gái mười sáu tuổi?

Nhìn qua, hình dáng cô gái này khoảng trừng mười tám, mười chín tuổi

Chẵng lẽ là thị nữ của em gái hầu tước phu nhân? Nhưng mà mùi vị khí chất ưu nhã này thì làm gì có nhân vật thị nữ nào có được?

Tuy nhiên, Đỗ Duy lại thay đổi suy nghĩ, mỹ nữ trên thế giới này, đại đa số đều trưởng thành sớm, cũng chẳng có gì là kì quái.

Đỗ Duy có chút sững sờ, mọi người xung quanh ánh mắt đều tập trung vào trong, nhưng mà kỵ sĩ bạch vũ của Listeria gia tộc, thần sắc trên mặt cũng không có gì là bất ngờ cả, dường như tự mình đối với dung mạo kinh người của tiểu thư đã tạo thành thói quen. Đỗ Duy nhẹ nhàng ho khan một tiếng, lúc này mới đi qua, dùng một tiêu chuẩn lễ tiết quý tộc, khom người xuống, sau đó đưa một tay ra, phía trên xuất hiện dội cung đình lễ nghi cùng với nụ cười ưu nhã nhất:

- Tiểu thư Listeria, hoan nghênh nàng đến đây. .

Vị tuyệt sắc mỹ nữ này trên mặt cười ngọt ngào, sau đó cuối thấp than người xuống một chút, đưa bàn tay nhỏ bé ra, đặt vào phía trên bàn tay Đỗ Duy. Đỗ Duy liền cảm giác bên trong bàn tay nhỏ bé này, dường như không xương mềm mại và trắng như tuyết, gần như là phản ứng bản năng, nhịn không được liền nhẹ nhàng nhéo một chút, động tác này thuần túy chỉ là một phản ứng vô ý thức, nên người bên ngoài cũng không biết chỉ có điều vị tiểu thư Listeria này nhịn không được nên đỏ mặt lên. Đôi mắt như làn nước mùa thu phảng phất phủ lên một màn hơi nước, hiện lên một tia ngượng ngùng, sắc mặt có hơi chút hồng, mí mắt lại buông xuống, không dám nhìn Đỗ Duy

Đỗ Duy nghe rõ giọng nói trong trẻo, làm dáng đưa tay của đối phương đến gần trước mặt, sau đó lễ độ hôn trên tay một cái, rồi bước về phía sau nữa bước mĩn cười nói:

-Tiểu thư trên đường vất vả rồi.

-Đức ngài công tước thật khách sáo.

Tiểu thư Listeria trên mặt đỏ ửng lùi lại phía sau, tiếng nói của nàng làm cho trong lòng Đỗ Duy không khỏi rung động. Thanh âm của cô gái này trời sinh phảng phất một chút lờ mờ giọng mũi, vừa êm ái vừa mềm dẽo, chỉ là một câu nói nhẹ như vậy, lại có thể dụ dỗ hồn phách con người đến thế, quả thật là kỳ diệu, làm cho lòng người run rẩy không thôi. Nếu như nói nhu mì quá mức, thì bao giờ cũng lộ ra một tia giả bộ, thế nhưng riêng tiểu thư Listeria mặc dù mềm mại đáng yêu đầy sức sống vô cùng, nhưng do trời sinh đã vậy, làm cho người ta không hề bất ngờ, dường như tiếng nói của cô ấy sinh ra đã như vậy, nếu như không phải như vậy, thì ngược lại không phải là cô ấy nữa rồi.

Sau đó nghe thấy nàng mỉm cười nói:

-Thưa ngài công tước, tôi trên đường đã nghe qua, người dân trên tỉnh Desa đồn đại cùng với truyền thuyết bên trong không giống nhau, có thể thấy rõ ràng chiến tích của đúc ngài công tước tại tây bắc này. Đức ngài tuổi còn trẻ, sau này tương lai rộng lớn mênh mông, thật làm cho trong lòng mỗi người sinh kính sợ đó.

Dừng một chút, nàng hình như nhớ tới cái gì đó, trên mặt xuất hiện một nụ cười nhè nhẹ:

-Ôii, em trai và em gái của ta, trên đường đi mệt mỏi, ngày hôm qua vẫn còn một chút khí lạnh, lúc này gặp nhau sợ rằng không thể xuống xe làm lễ với ngài được, xin ngài đừng trách.

Đỗ Duy vốn không để ý, bỗng nhiên nghe được một câu cuối cùng "em trai và em gái của ta", không khỏi không ngẩn người ra một cái?

Người này không phải là Listeria tiểu thư sao?

*****

Nghe nàng nói "em trai và em gái của ta" những lời này, người có thể có tư cách nói những lời như vậy.... chẵng lẽ là bà ấy? 

Đỗ Duy bỗng nhiên liền mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn vị "tiểu thư Listeria" trước mặt này, không nhịn được được nói:

-Hả! Bà là...

Vị tuyệt sắc giai nhân trước mặt này che miệng cười rồi nhẹ nhàng nói:

- Là tôi thất lễ vì đã quên giới thiệu, thưa ngài công tước, tôi là Lam-Listeria, được hoàng đế bệ hạ phong thưởng cho danh hiệu hầu tước phu nhân.

Đỗ Duy ngạc nhiên nhưng cái này không phải chuyện đùa!

Hầu tước phu nhân Listeria sao? Quả phụ giàu có nhất đế quốc kia? Mỹ nữ trong giới quý tộc nổi tiếng nhất đế quốc?

Thế nhưng.... một mạch đi tới, như thế nào lại không có ai thông báo cho mình, hầu tước phu nhân Listeria tự mình đến đây ư?

Hơn nữa.... nghe đồn vị hầu tước phu nhân này năm nay tuổi khoãng ba mươi, nhưng nhìn qua tuổi tác như vậy, dựa theo ánh mắt quan sát cũa Đỗ Duy, cô gái trước mặt này, bất luận thế nào cũng không vượt quá hai mươi tuổi!

Đỗ Duy nhất thời có chút xấu hổ, tuy nhiên sự việc xấu hổ này chỉ xảy ra trong nháy mắt, lập tức thoải mái cười nói:

-Là ta đã lỡ lời, không nghĩ tới hầu tước phu nhân lại còn trẻ đẹp như vậy, ta dường như đã đem bà trở thành em gái của bà rồi.

Tuy vậy vị hầu tước phu nhân này cũng vô cùng sáng suốt ân cần, nàng nhẹ nhàng cười, tiếng nói nhu mì kia không khỏi làm cho người ta thất thần, sau đó nghe nàng chậm rãi nói:

-Đức ngài công tước thật là tâng bốc người quá, ngài thông minh như vậy sao có thể nhìn lầm được? Rõ ràng là vừa mới gặp liền khen là mỹ nhân tiên tử, ta từ nhỏ đã nghe qua không biết bao nhiêu là từ ngữ ca ngợi, trái lại cách thức của ngài hôm nay thật là kỳ lạ, thật sự làm cho ta xấu hổ, lấy tuổi tác của ta thế này, còn có thể được đức ngài công tước ca ngợi như vậy, thật sự là...

Nói tới đây, trên mặt nàng lại đỏ lên

Đỗ Duy không dám nói thêm gì nữa, sau đó hầu tước phu nhân Listeria liền theo Đỗ Duy vào trong thành, mà em trai em gái của nàng, nói là trên đường mệt nhọc, sinh bệnh, nên sai người đánh xe ngựa chạy thẳng vào cái sân trong thành. Sau khi vào trong chải đầu rửa mặt nghỉ ngơi trang điểm, lại trở lại gặp đức ngài công tước

Đỗ Duy vừa mới bắt đầu đã phạm phải sai lầm như vậy, trong lòng không khỏi thầm mắng chút ít tên truyền tin đúng là thủ hạ vô dụng mà. Hầu tước phu nhân Listeria đích thân đến vậy mà vẫn không có tin tức đưa tới làm cho mình không hay gì cả, vừa rồi trước mặt mọi người đã tự đánh mất mình như vậy, hắn cũng không biết lần này hầu tước phu nhân Listeria xuất hành, đúng là giữ bí mật trên đường đi, lại còn phong tỏa tin tức, dọc trên đường đi đều giấu mặt, cho nên lúc đi qua lãnh địa của Đỗ Duy, đương nhiên là chẳng ai biết được.

Sau khi về tới phòng nghỉ, Đỗ Duy biết vị hầu tước phu nhân này tự mình đến đây, nhất định sẽ không đơn giản là đi đến đây để vui chơi ngắm cảnh, hoặc đơn thuần chỉ là đưa em trai và em gái đến tây bắc, khẳng định là có việc gì đó, liền vung tay dứt khoát bảo người hầu thủ hạ rút đi.

Sau khi tự tay mình rót một ly mật cát được đặc chế, Đỗ Duy đã khôi phục vẻ mặt ung dung. Cho dù khoảng cách này gần trước mặt chỗ ngồi của hầu tước phu nhân Listeria, càng làm cho người ta cảm giác được trọn vẹn từng phần mỹ lệ đến động tâm của nàng. Tuy vậy Đỗ Duy dù sao cũng đã trải qua sóng to gió lớn, thản nhiên cười, nói:

-Hầu tước phu nhân, bà bỗng nhiên đến thăm viếng, thật sự là làm cho ta có chút ít được sủng ái quá mà lo sợ, không biết bà đi tới tây bắc là có việc gì quan trọng chăng?

Hầu tước phu nhân mỉm cười, nói:

-Thưa ngài công tước, nhìn lại tất cả, tại rừng rậm Đóng Băng năm ngoái, ngài dùng tên giả để kết bạn với Dardanelle, cho tới hôm nay, thời gian đã qua gần một năm rồi.

Sau đó nàng khe khẽ thở dài:

-Thời gian một năm này, sự tình cũng thay đổi không ít, thời gian một năm, ngài đã là ma pháp sư nổi tiếng khắp đại lục, lại là đế quốc công tước địa vị cao vời, còn được nhiếp chánh vương điện hạ khen thưởng. Trong ngày chính biến hôm ấy phóng ra ánh sáng dị thường, bây giờ trên đại lục này, ai lại không biết đại danh của ngài, ta trên đường đi tới nơi này, thấy tỉnh Desa được ngài cai trị hưng tịnh như thế, tài năng của ngài thật bất phàm, thật sự làm cho người ta kính nể đó.

Đỗ Duy cũng không nói lời nào, được đối phương tán thưởng một phen hắn tiếp thu toàn bộ.

-Thưa ngài công tước.

Hầu tước phu nhân bỗng nhiên cười cười:

-Lần này tôi đến tây bắc, thật sự là không có chuyện gì khác cả, hai đứa em trai và em gái của tôi thưở nhỏ đã mất mẹ, tuổi của tôi so với chúng lớn hơn một chút, tình cảm tỷ đệ lúc nào cũng một lòng một dạ, từ trước đến nay chưa hề xa cách lâu dài như vậy. Mặc dù là em trai em gái, nhưng lúc còn nhỏ, thời điểm sau khi mẹ qua đời, chúng nương tựa vào tôi càng nhiều. Chia cách như vậy, tất nhiên là không muốn, tôi dù sao cũng không có việc gì, liền dứt khoát mang chúng đến tây bắc một chuyến, huống hồ....

Dừng một chút, hầu tước phu nhân nhẹ nhàng nói:

-Thưa ngài, sinh nhật mười lăm tuổi của ngài sắp tới, đức ngài công tước đối với tôi lại có ơn, lễ trưởng thành của ngài, tôi như thế nào có thể bỏ qua được?

Đỗ Duy giật mình, nghĩ thầm:"Đến rồi!"

Quả nhiên, hầu tước phu nhân nhẹ nhàng uống hớp trà, phảng phất giống như không để ý hỏi tới:

-Nghe nói đức ngài từ nhỏ ít giao du với bên ngoài, rất ít qua lại với con em nhà giàu có khác tại đế đô, sau đó lại chuyên tâm tu luyện ma pháp, không giao du với bên ngoài, nhưng mà đức ngài bây giờ đã dương danh thiên hạ, có lẽ những thiếu nữ ở đế đô đều tơ tưởng ngưỡng mộ đức nài cả, không biết là đức ngài đã có ý trung nhân chưa?

Đỗ Duy thật sự không nghĩ tới, vị hầu tước phu nhân này vừa mới bắt đầu đã nhanh chóng đi vào chủ đề chính, không một chút che dấu gì cả, không quanh co, trực tiếp mang đề tài này ra bàn bạc.

Hắn do dự một chút, cười nói:

-Phu nhân, bà nói đùa rồi, ta chẳng qua chỉ là một thiếu niên hơn mười tuổi, làm sao mà suy nghĩ về sự việc này được. Hơn nữa bà cũng biết, ta là một ma pháp sư, thân là ma pháp sư, ta đem việc tìm tòi về sự sâu xa của ma pháp làm mục tiêu lớn nhất cả cuộc đời, nên không có thời gian nhiều để quan tâm đến mấy cái việc này, ta chỉ là một người tâm tình thô kệch, đã làm cho nàng chê cười rồi.

Hầu tước phu nhân cười thoải mái phong tình vạn chủng, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua trên mật Đỗ Duy, chậm rãi nói:

-Nghe nói, em trai của ngài là cậu chủ Gabri, đã cùng cháu gái của tài chính đại thần định hôn ước, nhưng người làm anh như ngài, ngược lại lại không có, hành động như thế này thật sự là có chút ngoài dự đoán của mọi người đó.

Nói tới đây, nàng cố ý dừng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng cười khẽ nói:

- Thưa ngài công tước, tôi nghe nói là, trong đế đô bây giờ, có nhiều ít thiếu nữ quý tộc tơ tưởng, trong tâm đều khắc ghi tên ngài đó. Cô em gái này của tôi, từ bé đã kiêu căng hết sức, gần đây cũng không biết nghe nói từ đâu về phong thái và danh tiếng của ngài. Lúc ở nhà, liền bỗng nhiên bộc phát ra suy nghĩ là muốn đến ma pháp học viện ở đế đô để tìm tòi học hỏi. Đứa em của ta mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng suy nghĩ trong đầu nó, ta cũng không hiểu được.

Trong lòng Đỗ Duy vùn vụt u ám không chịu được, vị hầu tước phu nhân này vẫn ung dung thản nhiên, rồi tùy ý mang cô em gái kia vào cuộc, nói ra nói vào, vừa đồng thời trực tiếp vừa thành thạo hết sức, ám chỉ rằng em gái của nàng rất ngưỡng mộ Đỗ Duy.

Nếu như vậy, thà...cùng em gái nàng nói chuyện, chẳng bằng để cho chị gái nàng nói ra thì thích hợp hơn.

Đỗ Duy nhất thời không biết trả lời như thế nào, trầm mặc một hồi mới cười nói:

-Hầu tước phu nhân, bà đừng mang ta ra mà trêu đùa nữa. Sư phụ của ta là Gandalf đại sư đã từng nói, phải lấy việc theo đuổi sự sâu xa của ma pháp là mục tiêu cả đời, ta bây giờ không có tâm tư suy nghĩ đến chuyện khác nhiếu lắm. Huống chi người khác không biết nhưng ta lại biết, ta suốt ngày cứ say đắm trong phòng thí nghiệm như vậy, cả người toàn là mùi vị ma pháp dược tề, nếu thật sự cô thiếu nữ này đến gần ta, có lẽ chưa đến hai ngày, đã bị ta xông khói chạy mất rồi. :

Nói xong, hắn cười nói tiếp:

- Lệnh muội tiểu thư Listeria nói đối với ma pháp học viện có hứng thú, điểm này ta thật sự có thể hỗ trợ, dù sao cũng nghe nói năm nay sẽ thu nhận nhóm đệ tử thứ hai, tại ma pháp học viện ta cũng có thể nói giúp. Đến lúc đó mời lệnh muội tiến vào ma pháp học viện để tìm tòi nghiên cứu, cho nên việc này cũng không phải khó khăn gì, ta và đại pháp sư Arike của ma pháp công hội qua lại thân thiết, dựa vào mặt mũi của ta, cho dù tiểu thư Listeria bái Arike đại pháp sư làm sư phụ, cũng không phải là không được đó.

Hầu tước phu nhân mắt thấy Đỗ Duy đánh trống lảng, nàng cũng không nôn nóng, biết loại việc này không thể cấp bách được, nắm bắt có chừng có mực mới là quan trọng nhất, cười khẽ, rồi chuyển chủ đề nói đùa vài câu.

Sau đó hai người chỉ nói chuyện phiếm một chút về giới quý tộc trong đế đô, lại còn nói một ít về quan hệ làm ăn của mấy gia tộc trên. Vừa ngồi một chốc, ngoài cửa phòng có người gõ cửa, Marde tiến đến khom người bẩm báo, nói rằng bữa tiệc tối nay đã chuẩn bị tốt rồi, em trai và em gái của hầu tước phu nhân cũng đang chờ ở trong phòng ăn, muốn cùng đức ngài công tước làm lễ, nên đã chuẩn bị tốt để tham gia bữa tiệc tối nay. Rốt cuộc thì Đỗ Duy cũng gặp được em trai và em gái của hầu tước phu nhân.

Mặc dù nghe nói khuôn mặt của vị tiểu thư Listeria này còn đẹp hơn hầu tước phu nhân lúc còn trẻ, nhưng mà suy cho cùng thì Đỗ Duy cũng đã gặp qua vị hầu tước phu nhân tuyệt sắc như thế, có đứng trước sự rung động này cũng yên bụng, gặp lại muội muội của nàng, vẻ đẹp kinh người hình như mất đi một ít, vị Listeria tiểu thư này quả nhiên xinh đẹp, tướng mạo trên cùng hầu tước phu nhân ước chừng có tám phần giống nhau, ngũ quan trên mặt còn muốn tinh xảo hơn ba phần. Nhưng mà dầu sao tuổi tác vẫn còn nhỏ, chỉ mới mười sáu tuổi, nhìn qua khó tránh khỏi có chút non nớt, dáng vẻ còn chưa phát triển trọn vẹn, so với hầu tước phu nhân còn thiếu đi một chút thanh nhã và ung dung, nhưng lại càng tăng thêm vài phần thanh khiết và xinh đẹp, cả người nhìn qua phảng phất giống như quả dâu tây tươi non mới xuất hiện.

Hơn nữa, hầu tước phu nhân quả nhiên không nói dối, vị Listeria tiểu thư này nhìn Đỗ Duy một cái trên mặt liền lộ ra vài phần ngượng ngùng, sâu trong ánh mắt ngượng ngùng lại cất giấu một tia vui sướng.

Sau khi nhìn Đỗ Duy một cái, chỉ dùng giọng nói mềm mại hỏi thăm, sau đó thì hình như không dám nói chuyện cùng Đỗ Duy nữa, nhưng mà lại luôn thường xuyên liếc mắt nhìn trộm Đỗ Duy.

Mà cậu chủ kia của gia tộc Listeria, đối với Đỗ Duy không có thân thiết lắm, tuổi của cậu chủ này là mười lăm, đúng bằng tuổi của Đỗ Duy. Đại khái là được thừa hưỡng vẻ mỹ lệ cùng với huyết thống của gia tộc Listeria, vị thiếu niên này sinh ra đã cực kỳ sinh đẹp, da thịt trắng nõn thanh tú, sống mũi thẳng tắp, sinh ra một cậu bé xinh đẹp như vậy thật lả cực kỳ hiếm thấy, tướng mạo của hắn và hầu tước phu nhân Listeria có bảy tám phần giống nhau, nếu không phải là lông mi hơi dày một chút, ít nhiều lộ ra vài phần cứng khí chất cứng rắn khi nói...Nếu thiếu niên này mặc trang phục của phụ nữ vào thì tuyệt đối là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, đặc biệt là cặp mắt màu xanh lam của hắn, phảng phất như đóa hoa thủy tiên đẹp đẽ nhất, màu xanh thăm thẳm trong ánh mắt càng làm tôn thêm thần thái khác người.

Chỉ có điều, ánh mắt của vị thiếu niên này xem Đỗ Duy hình như không nhiệt tình cho lắm, thậm chí Đỗ Duy còn lờ mờ cảm giác được, hắn đối với mình ít nhiều còn có một tia nữa điểm địch ý.

Lúc đến gần chào hỏi, thanh âm cũng rất đúng mực nhưng ẩn chứa một tia ngạo khí, chỉ có điều là người thiếu niên này cũng không có gì biến đổi, giọng nói cũng có chút lảnh lót dịu dàng. Nghe qua ít nhiều dẫn theo vài phần tính cách trẻ con, mà vị Listeria tiểu thư này rõ ràng toàn thân mặc trang phục võ sĩ mang kiểu dáng quý tộc, lại còn mang theo một thanh trường kiếm dài tinh xảo, xem ra là một cậu bé yêu thích võ thuật đó.

Bữa tối phía trên, đã có phần ít nói hơn, ngược lại Đỗ Duy cảm thấy có phần khó xử, bên trong hầu tước phu nhân dường như luôn luôn bất động thanh sắc, mang cái chủ đề về Đỗ Duy và em gái nàng trên người, chỉ là sau vài lần bị Đỗ Duy làm tan biến, hầu tước phu nhân cũng không gò ép, chỉ là cái cổ của vị tiểu thư Listeria kia gần như buông xuống đến phía dưới cái bàn, lớp phấn trên mặt giống như hoa đào, trong đôi mắt dường như muốn chảy ra giọt nước, hơn nữa nàng trời sinh tuyệt sắc, càng têem xinh đẹp quyến rũ mọi người.

Cái cậu chủ Listeria kia lại không nói được một lời, nhưng mà lúc Đỗ Duy cùng với tiểu thư Listeria nói chuyện, hắn dường như cố ý đem dao nĩa trong tay làm ra tiếng kêu leng keng.

Đỗ Duy nhìn thấy trong mắt, trong bụng cười thầm, thiếu niên này sợ mình đoạt mất tỷ tỷ hắn hay sao?

Quả nhiên, sau khi ăn xong Đỗ Duy khách khí đưa vài vị khách quí trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng vị cậu chủ Listeria này bỗng nhiên hướng về Đỗ Duy đưa ra ý tưởng là muốn đi thăm quan tòa thành. Đặc biệt là, hắn đối với nghiên cứu ma pháp của Đỗ Duy tỏ vẻ hết sức hứng thú, hơn nữa dưới trướng của Đỗ Duy có rất nhiều ngưạ tốt, ưa thích võ thuật, lập chí là một vị thiếu niên kỵ sĩ, thật sự muốn nhìn một chút các chiến mã tốt nhất của tây bắc.

Vai trò là chủ nhân, Đỗ Duy cũng không từ chối, dù sao về phương diện nghiên cứu ma pháp, bí mật gì đó đều nằm ở thành Gilear, trong phủ công tước thì chẳng có gì cả, sau khi được sự cho phép của hầu tước phu nhân, Đỗ Duy buộc lòng phải tự mình dẫn tên thằng nhóc không thân thiện này đi mỗii nơi một chút.

Chỉ là hầu tước phu nhân đợi đền lúc bản thân Đỗ Duy dẫn em trai rời đi, liền có chút cau mày, trong ánh mắt lộ ra một tia lo lắng mờ ảo, nhìn thoáng qua sắc mặt ngương ngùng của muội muội, bỗng nhiên nhẹ nhàng cười:

- Angel, em cảm thấy hắn như thế nào?

Trong ánh mắt cô gái xuất hiện một tia mê mang, lập tức đỏ mặt lên, thấp giọng nói:

-Rất...rất tốt.

Lại nói về Đỗ Duy mang theo tên nhóc này đi hết một vòng trong thành, sau cùng đi trường ngựa nằm ở phía sau tòa thành, sớm đã có thủ hạ dắt vài thớt chiến mã thượng đẳng nhất tới chỗ đức ngài công tước quì xuống, nhưng vị thiếu niên này xem cũng không xem, chỉ là mắt thấy xunh quanh không có người, bỗng nhiên hướng về Đỗ Duy lạnh lùng nói:

-Đỗ Duy, ngươi tốt nhất không được chú ý chị gái của ta.

-Ồ?

Đỗ Duy giật mình, lập tức nở nụ cười nhìn vị thiếu niên trước mặt, hắn đúng là một đứa con nít mà cứ tưởng mình sâu sắc.

Mắt thấy đối phương cười cổ quái đến như vậy, vị thiếu niên này dương như không dám nhìn thẳng vào mắt Đỗ Duy, trái lại lùi về sau một bước, trên mặt hiện lên một tia bối rối, sau đó biến mất, cắn răng cắn cỏ nói:

-Ta nói cho ngươi biết, đừng nghĩ Angel để ý là hay, nàng cũng sẽ không gả cho cái loại quý tộc như ngươi đâu.

Đỗ Duy gật gật đầu, bỗng nhiên đưa tay khoát lên trên vai người thiếu niên, động tác này của hắn, càng làm cho thiếu niên này hoảng sợ, cả thân thể run lên một chút, Đỗ Duy cũng đã đến gần hắn, nhàn nhạt nói:

-Ngươi yên tâm, ta bây giờ đã không có ý niệm này trong đầu rồi, nhân tiên nói một chút.... Chị gái của các ngươi đối với các ngươi tốt lắm, tất cả việc làm đều vì các ngươi cả, nếu ngươi hy vọng nàng vui vẻ một chút, chúng ta cũng không ngại phối hợp tốt một xíu. Chỉ có Điều con người của ta tính tình không tốt lắm, quãng thời gian sau này của ngươi tại tây bắc, đi bên người ta, tốt nhất nên khách khí một chút bằng không thì...Ta cũng mặc kệ ngươi là em trai của hầu tước phu nhân cái gì gì đó, không nghe ta nói. Ta sẽ lột quần áo ngươi ra quất cho ngươi mấy roi, hiểu không?

Nói xong, Đỗ Duy cười ha ha, bỏ lại vị thiếu niên này mặc kệ, sau đó quay đầu bước đi.

Đau đầu thật...mời thần thì dễ tiễn thần khó, giải quyết tốt vị thiếu niên này, hắn không phải là muốn đến thăm hỏi Lam Hải môn hạ sao? Như vậy trực tiếp đến một nơi nào đó trong thành kỳ tích, rồi tùy ý giao để hắn bên cạnh một vị học trò Lam hải môn hạ nào đó, thì tốt thôi.

Nhưng vị tiểu thư Angel kia...đúng là một cố bé yểu điệu mà, chung quy thì không thể đưa tới địa phương khác không liên quan được mà.


Xem : Chữ