Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Hán Hồi 343

Ác Hán Hồi 343 một trong những 499 chương hồi tác phẩm Ác Hán của tác giả truyện kiếm hiệp Khuyết Danh. Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Ác Hán ở như thế nào.

Có điều đi xuống thành, nụ cười trên mặt Đổng Phi tắt ngay. Đừng thấy y ở trên tường thành mắng chửi cười nói, y tự biết tình hình không lạc quan.

- Chủ công, hay là mai cho Cự ma sĩ ra giết một trận nữa.

Đổng Phi khẽ lắc đầu:

- Đừng vội, Cự ma sĩ chưa tới thời khắc quan trọng không nên tùy tiện xuất động. Chúng ta phải cầm chân Lý Giác ở thành Mi Huyện, ta không hi vọng hắn chạy mất, đó chẳng phải chuyện vui vẻ gì.

- Nhưng theo kế hoạch, ít nhất phải ba bốn ngày nữa Điển tướng quân mới tới nơi.

Diêm Phố và Triệu Sầm đều lộ vẻ lo âu, dù sao hai người bọn họ chưa thực sự trải qua chiến đấu thảm liệt như vậy, trong lòng khó tránh khỏi bất an.

Nhưng Đổng Phi đã trải qua vô số trải nghiệm sinh tử, có lo lắng cũng không biểu hiện ra ngoài:

- Ta đánh cược với các ngươi, trong vòng hai ngày Đình hầu ắt sẽ tới Mi Huyện.

Hai ngày?

Diêm Phố nhìn Đổng Phi không tin, từ Hán Dương đột nhập vào Quan Trung không phải chuyện dễ dàng, Đình hầu có lợi hại tới mấy cũng không thể bay qua được.

Nhưng Đổng Phi có lòng tin.

Tính cách huynh trưởng nhà mình thế nào sao y không biết.

Nay Lương Châu đã hỗn loạn với tính cách của Điển Vi, thêm vào sức chiến đấu của quân Nguyên Nhung, chắc chắn sẽ đi suốt ngày đêm tới giúp y.

Hai ngày, đại ca nhất định tới dưới thành Mi Huyện.

*********************

Đêm đó, Mi Huyện yên ắng, Đổng Phi không ngủ, một mình ngồi trong đại sảnh huyện nha, nhìn bản đồ Quan Trung cỡ lớn treo trên tường.

Đảm nhận thủ vệ là Việt Hề cùng mười mấy Kỹ kích sĩ.

Đại chiến Quan Trung đã sắp tới hồi kết.

Hẳn Hán Thăng đại ca cũng chẳng mấy chốc là tới được Tiêu thành, với bản lĩnh của hắn và Văn Sinh, đây không phải là vấn đề. Chỉ là sau trận chiến này Bối Ngôi quân nhất định tổn thương thảm trọng, không tránh được bị cằn nhằn một phen.

Sau đại chiến Quan Trung, đại chiến Đạn Hãn Sơn của Lư sư sẽ bắt đầu, có lẽ đúng như Văn Hòa tiên sinh nói, nếu trận chiến này thành công, cương vực Đại Hán trong ba trăm năm không có loạn giặc Hồ nữa.

Nghe có vẻ không tệ.

Đổng Phi đang chống tay trầm tư trước bản đồ đột nhiên loáng thoáng nghe thấy tiếng náo loạn:

- Xảy ra chuyện gì rồi?

Việt Hề vội vàng đi vào báo:

- Chủ công, trên tường thành phát hiện ra đại doanh quân Lý Giác có động tĩnh.

- Ồ, theo ta lên xem.

Đổng Phi lấy làm lạ, vội vã lên tường thành.

Diêm Phố và Triệu Sầm đã có mặt trên thành lâu, Đổng Phi chẳng kịp đáp lễ, đặt tay lên mi mắt nhìn ra xa, chỉ thấy trong đại doanh quân Lý Giác ánh lửa ngợp trời, tiếng chém giết ngày càng lớn.

Một đội nhân mã trang bị đặc biệt ẩn hiện trong ánh lửa, Đổng Phi mừng rỡ, trang bị đó chẳng phải của quân Nguyên Nhung hay sao?

Đại ca tới rồi.

Cố kìm nén kích động trong lòng, Đổng Phi quay đầu sang quát:

- Việt Hề, truyền lệnh ta, Cự ma sĩ lập tức theo ta suất kích.

****************

Buổi sáng, trời nổi sương mù.

Lý Giác khôi giáp xiêu vẹo, nhếch nhác phục trên lưng ngựa, chẳng quan tâm tới phương hướng, phóng ngựa như ruồi không đầu.

Cảnh phát sinh dưới thành Mi Huyện rạng sáng không ngừng hiện lên trong đầu. Đám kỵ quân không biết từ đâu ra đó đúng là ma quỷ giết người không chớp mắt, Lý Giác chưa bao giờ thấy một đội nhân mã có sức sát thương đáng sợ như thế. Nếu có thì cũng chỉ có Cự ma sĩ trong tay Đổng Phi. Ông trời ơi, rốt cuộc trong tay Đổng gia tử có bao nhiêu binh mã như vậy.

Dựa vào thân binh liều mạng chém giết Lý Giác mới mở được một con đường máu từ trong loạn quân.

Hết rồi.

Mười mấy năm vất vả cuối cùng không còn lại gì, mấy vạn đại quân mất sạch dưới thành Mi Huyện, Lý Giác hiện giờ không nghĩ sau này phải làm sao, có báo thù Đổng Phi hay không, chỉ biến cắm đầu bỏ chạy.

Chiến mã phía dưới chợt hí thảm một tiếng, chân trước nhũn ra, quỵ xuống đất, khớp chân trước có vết thương, có lẽ bị lúc bỏ chạy, vết thương đó vốn không là gì, chỉ cần nghỉ ngơi tốt là lành.

Nhưng Lý Giác cưỡi ngựa chạy như điên, đâu chú ý tới chiến mã bị thương, cuối cùng thương thế trở nên nghiêm trọng, chiến mã không gượng được, làm Lý Giác ngã lăn xuống.

Bị ngã tới choáng váng đầu óc, khi bò dậy còn có chút không tỉnh táo lắm.

Đây là đâu?

Ta chạy tới đâu rồi?

Lý Giác nhìn quanh quất, chỉ thấy sương mù rất đậm, nhìn không rõ. Bên tai không có tiếng hò hét làm người ta hãi hùng, tiếng rống phẫn nộ của Đổng Phi cũng biến mất, bốn xung quanh vô cùng yên tĩnh, lúc này Lý Giác mới yên tâm.

An toàn rồi, nhưng tiếp theo phải đi đâu về đâu?

Thù này không thể không báo, nếu không Lý Giác hắn còn mặt mũi nào đứng trên đời, nhưng báo thù thế nào? Phải quy thuận ai?

Lý Giác không thể không suy nghĩ kỹ càng. Chư hầu Quan Đông khẳng định không được, đám người đó dứt khoát không nể nang gì hắn, không khéo bị chém cho một đao, kết cục xương cốt chẳng còn.

Chỉ có tìm Quách Tỷ.

Lý Giác nghĩ nửa ngày trời cũng chỉ có Quách Tỷ là quy thuận được.

Ít nhất năm xưa mọi người ăn cơm trong một cái nồi, nếu không có tên Trần Cung đáng chết đó, hắn và Quách Tỷ sao lại trở mặt thành thù.

Tới lúc này Lý Giác mới tỉnh ra.

Tất cả đều do người khác thao túng, hơn nữa hắn và Quách Tỷ trở mặt, không phải do Trần Cung xúi bẩy sao? Chỉ tiếc rằng khi đó không nhìn ra, tên đó về sau nói muốn về quê Đông Quận, liền không gặp hắn nữa.

Nếu để ta gặp lại tên khốn đó, nhất định không buông tha, không lấy mạng hắn không thể giải được mối hận trong lòng.

Lý Giác biết, phải lập tức tới Trường An, nhưng chiến mã chết rồi, chỉ còn cách đi bộ, vứt hết khôi giáp, thương cũng không cần, chỉ cầm một thanh kiếm phòng thân, ước chừng phương hương rồi đi tới.

Đi được mấy dặm sương mù tan dần, ánh mắt trời rạng rỡ chiếu lên mặt đất Quan Trung, một ngày trời trong gió mát. Dọc đường không có nhiều người mấy, nên Lý Giác không gặp phải phiền toái gì.

Tới trưa Lý Giác tới Liễu Đình, chỉ qua Võ Công huyện, hẳn là an toàn rồi, đang suy nghĩ thì có một đội kỵ binh đi tới:

- Phía trước đứng lại cho ta.

Lý Giác giật mình đánh thót một cái, ngẩng đầu nhìn lên, thấy đầu mục kỵ binh đi về phía hắn, nhìn trang bị là biết nhân mã của Quách Tỷ.

Lý Giác mừng phát điên:

- Các ngươi là người của Quách Tỷ hả?

- To gan, tên của tướng quân nhà ta, há để thứ tiện dân đeo trên miệng.

Nếu là trước kia Lý Giác đã tát cho kẻ này một cái rồi, hiện chỉ có niềm vui vô bờ:

- Ta là Lý Giác đại tướng quân, mau mau đưa ta đi gặp Quách Tỷ.

Ở vị trí cao lâu rồi, giọng hắn không khỏi mang ý sai bảo người khác.

Đầu mục kia ngớ ra:

- Ngươi là Lý đại tướng quân?

- Chính ta, mau đưa ta đi gặp tướng quân nhà các ngươi.

Đầu mục nhìn kỹ, nhưng không nhận ra Lý Giác, thử nghĩ xem, một đầu mục tiểu binh, sao gặp được Lý Giác, có điều nhìn dáng vẻ, ngữ khí của người này không giống nói dối, do dự một chút nhảy xuống ngựa:

- Thứ cho tiểu tướng mất kém, không biết đại tướng quân ở trước mặt.

Lý Quách tuy trở mặt thành thù, nhưng đều xuất thân từ Lương Châu quân, so ra bộ hạ Quách Tỷ tương đối cung kích với Lý Giác. Hiện đánh nhau tưng bừng, ai mà biết hôm nào đó giảng hòa rồi.

Hơn nữa Lý Giác muốn gặp Quách Tỷ, với tiểu đầu mục này mà nói, không có tư cách hỏi.

Nếu Quách Tỷ muốn giết hắn, vừa vặn mang hắn tới. Nếu Quách Tỷ muốn giảng hòa, cũng là một đại công, cho nên cứ cung kính thì tốt hơn.

Lý Giác mệt mỏi hỏi:

- Các ngươi có bao nhiêu quân?

Viên tướng kia nghi hoặc nói:

- Đại tướng quân, hiện có 3000 quân đóng ở Võ Công huyện, có điều do quân giặc ở Liên Chước thế mạnh, Quách tướng quân chủ yếu để ý tới bên đó. Đại tướng quân sao chỉ có một mình, không phải ngài giao chiến với giặc ở Mi Huyện sao?

Lý Giác tất nhiên không thể đem chuyện mất mặt nói ra, lảng sang chuyện khác. Nhưng như thế khiến tiểu đầu mục kia hoài nghi, hắn cố ý tụt lại phía sau đi cùng với binh sĩ khác.

- Các anh em, hình như hơi bất thường.

- Ca ca nói thế là sao?

- Sao đại tướng quân một mình chạy tới đây? Chẳng lẽ Đại công tử đánh bại hắn?

Mấy tên binh sĩ rùng mình nhìn nhau, ý tứ không cần phải nói nữa. Chắc chắn là thế! Lý Giác bị đánh bại rồi nên đi quy thuận Quách Tỷ.

Đại công tử là nhân vật thế nào?

Được người ta gọi là Bạo hổ, mãnh tướng hàng đều thiên hạ, ngay Lý Giác cũng bại, vị chủ soái của mình có chống nổi không? Ý nghĩ này sinh ra, càng nghĩ càng sợ.

Nhận quân lương của người ta, bán mạng cho người ta, nhưng không có nghĩa biết rõ là chết còn vươn đầu ra.

Mấy tên binh sĩ nhìn nhau khẽ gật đầu, tên đầu mục kia đi tới:

- Đại tướng quân, chúng ta không cần phải đánh trận nữa phải không? Á, ngài nhìn bên kia, hình như có người.

Lý Giác hiện là chim sợ cành cong, nghe vậy nhìn theo hướng đầu mục kia chỉ, nhưng đâu thấy gì, lòng biết chuyện chẳng lành, quay người muốn lên tiếng thì thấy hậu tâm đau nhói.

Một binh sĩ cầm trường thương đâm xuyên ngực hắn, Lý Giác ngã phịch từ trên ngựa xuống, trừng mắt nhìn đầu mục kỵ quân.

- Đại tướng quân, đừng trách bọn huynh đệ không đủ nghĩa khí, dù sao ngài và Quách tướng quân sớm muộn cũng bị Đại công tử thu thập. Không bằng để huynh đệ hưởng lợi, cầm đầu ngài đi gặp Đại công tử lĩnh thưởng.

Lý Giác không ngờ rằng hắn thoát được từ tay Đổng Phi, lại chết trong tay đám tiểu nhân hèn hạ này, sớm biết thế không bằng để Đổng Tây Bình giết chết, ít nhất còn giữ được khí khái anh hùng.

Lý Giác rống lên giận dữ, nắm lấy cán thương, xoay người muốn đứng dậy, nhưng hắn chạy nửa ngày trời, đói khát mỏi mệt, còn bị trọng thương. Hắn vừa mới cử động mấy tên binh sĩ nhìn ra ngay, thúc ngựa đâm thương tới.

Đáng thương cho Lý Giác, phong quang nửa đời người, cuối cùng chết trong tay mấy tên sĩ tốt vô danh.

Đúng là ứng với câu tục ngữ: Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.

**************

Lý Giác chết rồi, nhưng phía Mi Huyện vẫn đang tìm kiếm hành tung của hắn.

Đổng Phi lệnh Diêm Phố và Triệu Sầm thu dọn chiến trường, vỗ về tù binh, sau đó cùng Điển Vi tới phủ nha, kể chuyện từ khi biệt li. Đúng như Lư Thực nói, Điển Vi khi biết Đổng Phi kiên thủ Mi Huyện, năm nghìn quân Nguyên Nhung ngựa không ngừng vó đi tri viện. Điển Mãn, Ngưu Cương làm tiên phong, dọc đường đoạt ải chém tướng, chỉ mấy ngày quách dọc Hán Dương.

Hán Dương nay đã vô cùng hỗn loạn, Mã Đằng chết trận, Quách Hiến bị giết. Giả Hòa và Mã Hưu bị Từ Hoảng tấn công, thua chạy tới An Định không rõ hành tung, cả Lương Châu rơi vào chấn động không ngớt, tướng trấn giữ các nơi hoảng loạn.

Điển Vi đánh tới, nhiều nơi nghe tiếng đã hàng, chẳng có chút phản kháng nào, thế nên quân Nguyên Nhung mới có thể tới Mi huyện trước mấy ngày, tập kích đại doanh Lý Giác trong đêm.

Có lẽ Lý Giác xui xẻo, không nghĩ viện quân của Đổng Phi lại tới nhanh như thế, cho nên căn bản là không có phòng bị gì.

Thêm vào sĩ khí đại quân suy sụp, vị Cự ma sĩ công kích, toàn quân đầu hàng.

Tiếc là để Lý Giác chạy mất.

Đổng Phi lệnh Việt Hề, Quách Viên, Điển Mãn, Ngưu Cương chia quân hai lộ, tìm kiếm hành tung của Lý Giác. Y và Điển Vi ở phủ nha thương lượng, chỉ còn lại một mình Quách Tỷ, đã không đáng lo nữa, tiếp nữa là Tào Tháo ở Tiêu Thành và Hoàng Phủ tộc Lâm Kính.

Quan Trung qua lần đại loạn này cần nghỉ ngơi lấy sức, có điều trước đó có chuyện lớn phải làm, tính ra còn rất nhiều chuyện.

Đổng Phi vỗ trán:

- Đại ca, kết thúc trện chiến Đạn Hán Sơn, chúng ta hẳn là có thể yên ổn một thời gian. Một năm qua bận rộn suốt, à phải Sa Sa có tin tức truyền tới không? Lần trước nhận được tin của hắn là cuối năm, chớp mắt một cái đã một năm qua đi.

Điển Vi nay đã trên ba mươi, thiếu đi chút táo bạo năm xưa, thêm một phần trầm ổn:

- Không biết Sa Sa ở Võ Lăng ra sao? Ta đúng là hơi nhớ hắn.

- Yên tâm, có Khổng Minh tiên sinh phò tá, Sa Sa sẽ không sao. Qua thời gian nữa, đệ định bảo Trần Mẫn chọn ra 500 Kỹ kích sĩ đi giúp Sa Sa, tuy chưa chắc có tác dụng gì lớn, nhưng có thể bảo vệ được hắn.

Đúng lúc này Vương Nhung ở ngoài chạy thẳng vào đại sảnh:

- Chủ công, tin khẩn từ Sóc Phương.

Hai tay dâng lên phong thư có dấu si đỏ.

Đổng Phi nghi hoặc nhận lấy thư xé ra, đọc nhanh một lượt, thức thí hét lên một tiếng kinh hãi.

Điển Vi ngạc nhiên:

- Huynh đệ, xảy ra chuyện gì rồi?

Nhưng Đổng Phi không trả lời, Điên Vi đẩy y mấy cái mới tỉnh lại, mắt có ánh lệ:

- Đại ca, Lư sư... Đi rồi.

****************************

Năm Hưng Bình thứ tư, nếu tính theo lịch đời sau là năm 196 SCN, trong năm đó xảy ra rất nhiều chuyện, đều xoay quanh Tây Vực.

Đổng Phi bình định Tây Vực, lập quận cải cách, xuất binh Hà Tây, chiếm lĩnh Quan Trung.

Với bách tính sống dưới bầu trời Đại Hán mà nói, năm đó chắc chắn là rất hãnh diện, vì cương vực Đại Hán tăng thêm gần một phần ba, người Hung Nô bị coi như mãnh thú đã tan tành trong năm đó.

Đây là vinh quang chưa từng có từ thời Đại tướng quân Đậu Hiến.

Chỉ là vinh quang này không làm Hán thất từ suy chuyển hưng, mà càng ngày càng đi xuống, trong đó sự kiện có tính đại biểu nhất là Hán quân Bắc trung lang tướng, Xa kỵ tướng quân, Hòe Lý hầu Lư Thực qua đời.

Nếu nói trong 12 năm từ khi loạn Hoàng Cân tới Hung Nô diệt vong, cả triều đình Đại Hán có ai uy vọng cao nhất, công lao lớn nhất, học thức rộng nhất, danh tiếng dân gian tốt nhất, đó là Lư Thực Lư Tử Can.

Bốn chứ Quốc sĩ vô song dùng trên người Lư Thực không ai đứng ra phản đối.

Nếu hỏi thanh danh Lư Thực cao tới đâu? Vậy chỉ cần xem sau khi tin tức Lư Thực qua đời truyền ra có gì xảy ra, Tào Tháo lập tức hạ lệnh Thái Sử Từ rút khỏi Hàm Cốc Quan. Viên Thiệu đã công chiến Ngũ Nguyễn Quan, đoạt Đại Quận không ngờ dưới tình thế tốt như vậy lại ngừng công kích.

Tôn Sách, Chu Du đang vây công Lịch Dương, nhưng khi thành sắp phá lại ngừng đánh ba ngày, để tế vong linh Lư công.

Toàn bộ Quan Trung, Lương Châu, Tây Vực đều im ắng.

Đổng Phi lệnh tam quân đeo tang, tưởng niệm Lư Thực, khiến cho Tào Tháo ngửa mặt lên trời thở dài nói: Tử Nhược được một nửa Lư công là tháo mãn nguyện rồi.

Đầu tháng mười, mùa đông mới tới, nhưng với cả Hán thất mà nói, chính là giữa mùa đông giá rét. Cái chết của Lư Thực đại biểu cho một thời đại kết thúc.

Tiếp theo sẽ là năm tháng như thế nào đây?

******************

Lưu Bị mang đồ tang, khuôn mặt tiều tụy, nếu nói hắn không oán hận Lư Thực thì đó là nói dối không chớp mắt.

Nhưng bất kể thế nào, khi Lưu Bị không có một xu dính túi, Lư Thực tiếp nạp hắn, truyền thụ cho hắn học vấn và bản lĩnh, ân tình này. Lưu Bị cũng không thể quên, năm xưa lúc hắn thất bại nhất, Lư Thực không đưa tay ra đỡ.

Nhưng sau khi Lư Thực chết, Lưu Bị tự hỏi lương tâm, thực sự cảm nhận được sự quan tâm Lư Thực dành cho hắn.

Ngoài thành Hạ Phì, Lưu Bị ngồi trong đại trướng, mắt sưng húp như quả đào.

Ai cũng nói Lưu Huyền Đức giỏi khóc, chưa nói trước kia nước mắt hắn rơi có thật hay không, nhưng hôm nay hắn rất đau lòng, Quan Vũ ở bên nhìn Lưu Bị, trong lòng cũng không dễ chịu.

Nổi khổ của huynh trưởng, người khác không biết chứ Quan Vũ không biết sao được, quân công hiển hách thành tiểu lại huyện thành. Từ người đứng đầu một huyện biến thành loạn đảng, nhà tan cửa nát, chìm nổi mười mấy năm, chua xót trong đó, Quan Vũ ở bên thấy hết.

Đại ca sống chẳng dễ dàng gì.

- Ca ca, đừng đau khổ nữa. Lư công đi rồi, nhưng chúng ta còn phải sống tiếp.

  • Ác Hán Hồi 342
  • Ác Hán Hồi 344