Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Hán Hồi 254

Ác Hán Hồi 254 một trong những 499 chương hồi tác phẩm Ác Hán của tác giả truyện kiếm hiệp Khuyết Danh. Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Ác Hán ở như thế nào.

- Đây là phạm quy.

Đột nhiên Thái Ung rống giận, xắn tay áo hét lớn:

- Tài phán đâu, vì sao không thấy tài phán, mắt chó mù rồi hay sao?

Hán đế đang uống rượu quan chiến trên đài, dù sao hắn chỉ cần náo nhiệt là được.

Một tiếng gầm lên của Thái lão gia tử, khiến Hán đế suýt nữa phụt rượu ra.

- Khụ khụ, Thái Ung sao lại nóng tính như vậy?

- Hoàng thượng, Thái Ung hôm nay vẫn còn nhẹ nhàng chán. Lần trước còn ầm ĩ với Viên thái phó, thậm chí còn muốn động tay chân nữa.

Thái Ung lời còn chưa dứt, Lư Thực cũng không tỏ ra yếu kém, giậm chân quát lớn:

- Đồ vô liêm sỉ, các ngươi đánh người hay kích cúc? Tài phán, thổi hắn phạm quy... Ngươi nếu không thổi còi, lão tử một kiếm chém ngươi... Lại phạm quy rồi.

Hay thật, Lư Thực thường ngày tao nhã, vậy mà giờ cũng đã chửi ầm lên.

Việc này khiến cho đám người đang xem trên đài mồm miệng há hốc.

Đông Quan tiến sĩ liền đồng thanh kêu vang, ân cần thăm hỏi gia nhân của vị tài phán này.

Hán đế lẩm bẩm:

- Xem ra Lư công lần này bị ức hiếp không ít... Vô liêm sỉ... Trương Nhượng, cái này có tính là phạm quy hay không?

Trên thao trường, bắc cung vệ sĩ bị người của Xạ thanh doanh đánh rớt ngựa, xem ra cánh tay đã bị chặt đứt.

Trương Nhượng trán nhỏ mồ hôi lạnh:

- Hoàng thượng nói phạm quy thì nhất định là phạm quy.

Bên kia, đại tướng quân Hà Tiến đã rút bảo kiếm ra, giống như quên mất hoàng thượng ở đây:

- Đừng ngăn ta, để ta chém chết đám khốn này... Con mẹ nó, ăn gian, ăn gian...

(ăn gian: nguyên bản Hắc Tiêu, nghĩa là tiếng còi đen)

Người bên cạnh Viên Ngỗi liều mạng kéo Hà Tiến lại, mới giữ cho hắn không lao xuống.

- Toại Cao không cần lo lắng, ngươi xem Đổng gia tử kia là người dễ bị bắt nạt như vậy hay sao? ***, hôm nay là ai giám sát?

Trong lúc nhất thời, xung quanh thao trường tiếng suỵt suỵt vang lên.

Hán đế mờ mịt hỏi:

- Thế nào là ăn gian? Giám sát là cái gì?

- Ăn gian, ăn gian chính là không công chính, hình như là từ ngữ của Đổng gia tử phát minh ra, còn giám sát thì lão cũng không hiểu rõ lắm.

- Vậy hôm nay ai là giám sát?

- Hoàng thượng, hình như là Tống Điển...

Hán đế lẩm bẩm:

- Nếu là ăn gian, lập tức lôi ra chém.

Đám người Trương Nhượng nhất thời ngạc nhiên.

Có lẽ là không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện lớn như vậy, mỗi doanh Giáo úy làm tài phán trong lòng có chút chột dạ.

Đúng lúc này, hành động của Xạ thanh doanh đã chọc giận Đổng Phi.

- Sa Sa.

- Nhị ca, có chuyện gì?

- Đi ra ngoài, giết chết bọn họ...

Sa Ma Kha gần đây cũng nghiên cứu kích cúc, nghe vậy không nói không rằng, phi thân lên ngựa, chộp lấy cầu chùy tiến vào thao trường.

Cầu chùy của hắn phải cỡ miệng bát. Người này trời sinh thần lực, kể cả khi luyện tập cũng rất hiếm người dám đánh với hắn. Thế cho nên từ khi thi bắt đầu đấu kích cúc, Sa Ma Kha đều không xuất hiện. Hôm nay hắn vừa tiến ra, cầu chùy đã khiến người khác cả kinh, bắc cung vệ sĩ bị đánh trọng thương kêu to:

- Tam gia, xin báo thù cho tiểu nhân.

- Người này là ai?

Kiển Thạc vội trả lời:

- Đây là huynh đệ kết nghĩa của Đổng gia tử, đứng thứ ba, là Ngũ Khê Man nhân, tên là Sa Ma Kha.

- Quả là chân dũng sĩ.

Hán đế lớn tiếng tán thán.

Sa Ma Kha vừa lên đài, quả nhiên dũng mãnh.

Nhị ca đã bảo hắn giết chết đối phương, hắn lại khách khí hay sao?

Thuật cưỡi ngựa cũng không giỏi, kỹ thuật kích cúc cũng không giỏi, nhưng vừa lên đài đã vung cầu chùy to bằng miệng bát khắp nơi, hai binh sĩ của Xạ thanh doanh bị đánh thổ huyết trên lưng ngựa, bắc cung vệ sĩ thấy vậy nhất thời khí thế tăng vọt.

Biện vương tử huy vũ cầu chùy, giục ngựa xoay quanh:

- Tam ca, đáng đánh, đánh chết đám hỗn đản này đi...

Hán đế ngẩn ra:

- Sao Biện lại ở đó? Trẫm không tìm được nó, hóa ra là nó ở đây. Ai có thể nói cho ta biết, đây là chuyện gì?

Hà hoàng hậu vội nói:

- Hoàng thượng, Biện đã tập từ tháng trước, hôm nay xem như là một thành viên của bắc cung Loan vệ doanh.

- Hả?

Hán đế nhướng mi:

- Hài tử này thật khác trước kia quá.

Đổng hoàng hậu cười lạnh một tiếng:

- Không sai, càng lúc càng lỗ mãng.

Hà hoàng hậu quay đầu căm tức nhìn Đổng hoàng hậu, vừa định mở miệng thì nghe tiếng Hán đế:

- Đừng nói cái này vội... Không biết Biện có lên đấu hay không? Kiển Thạc, truyền khẩu dụ của trẫm, nói ai dám làm hoàng tử bị thương, trẫm sẽ tru cửu tộc hắn, có nghe hay không?

Đổng hoàng hậu cùng hoàng hậu liền ngậm miệng lại. Nhưng trong lòng thì nghi hoặc: nếu là như vậy thì còn thi đấu cái nỗi gì?

Sa Ma Kha trong thao trường đánh cho bốn năm binh sĩ Xạ thanh doanh thổ huyết, khiến khán giả xung quanh lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, còn đặt cho hắn một biệt hiệu, là Sa Ma Vương.

Có điều Sa Ma Vương không đắc ý được bao lâu thì có tiếng còi vang lên, báo hiệu phạm luật.

Vừa lên đấu một lúc đã phạm luật, một tháng qua chưa từng có chuyện như vậy.

Dù vậy, xung quanh vẫn vang lên tiếng vỗ tay rào rào.

Lúc này, mệnh lệnh của Hán đế cũng truyền đến tai Đổng Phi.

Đổng Phi gọi Biện vương tử, thấp giọng nói:

- Điện hạ, đến ngài lên đài rồi.

- A, cô gia có thể lên đài rồi sao?

- Nhớ kỹ, mang thành quả luyện tập của một tháng qua ra biểu diễn một phen, đừng để hoàng thượng xem thường điện hạ.

Lưu Biện mừng rỡ, xoay người lên ngựa, chộp lấy cầu chùy rồi lên đài.

Dưới quan nguyệt đài, Tào Tháo cũng nói thân phận của Biện vương tử, ý muốn nhắc nhở mỗi doanh Giáo úy: Mấy người các huynh, chuyện vừa rồi coi như là chơi đùa có thể cho qua... Lần này cẩn thận một chút, bắc cung người ta còn tuyệt chiêu chưa xuất, các ngươi cũng đừng làm loạn.

Những trận thi đấu trước đây Lưu Biện chưa bao giờ lên đài, mỗi doanh sĩ tốt đều biết kích cúc này vốn là thứ Đổng Phi nghĩ ra dành cho Biện vương tử.

Sắc mặt của Thuần Vu Quỳnh nhất thời thay đổi, ngẩng đầu nhìn về phía quan đài.

Tống Điển kia mặt xám như tro tàn, không ngờ được Đổng gia tử kia thực sự cho Biện vương tử dự thi.

Trận thi đấu này thoáng cái đã thay đổi tính chất, mọi người gần như là chạy theo từng bước của Biện vương tử. Chỉ thấy Biện vương tử ở trên ngựa trái một chùy, phải một chùy, những nơi đi qua không ai dám tranh đoạt với hắn. Tài phán của mỗi doanh sắc mặt trắng bệch, chửi bới Đổng Phi vô sỉ.

Có điều để Biện vương tử lộ rõ tư thế hào hùng, tất cả mọi người đều cực kỳ phối hợp.

Tỷ số tăng lên chóng mặt, Hà hoàng hậu trên quan duyệt đài mặt lộ vẻ vui mừng. Có người làm mẹ nào không muốn thấy con trai có tiền đồ? Mà Đổng hoàng hậu thì lộ vẻ khinh miệt, thỉnh thoảng lại cười nhạt vài tiếng, nhưng cũng không dám quấy rầy hứng thú của Hán đế.

Kỳ thật, trong lòng Hán đế bây giờ cũng cảm thấy quái lạ.

Hắn vẫn khinh thường Lưu Biện, cho rằng người con này vô cùng nhu nhược. Nhưng khi nhìn thấy Lưu Biện thi đấu, lại thấy ít đi rất nhiều nhu nhược, còn thêm vài phần oai hùng của hắn năm xưa. Chỉ là tại đây, trước đông đảo mọi người, hành động của Biện có chút lỗ mãng rồi.

Có lẽ hắn vẫn không thích Lưu Biện, nhưng bất tri bất giác, cảm giác chán ghét kia cũng đã phai nhạt đi rất nhiều.

Kinh ngạc nhìn theo từng bước chạy của Lưu Biện, Hán đế không tự chủ được quay đầu, liếc mắt nhìn Hà hoàng hậu, ánh mắt càng thêm phức tạp...

  • Ác Hán Hồi 253
  • Ác Hán Hồi 255