Truyện kiếm hiệp - Truyện ngôn tình

Ác Hán Hồi 127

Ác Hán Hồi 127 một trong những 499 chương hồi tác phẩm Ác Hán của tác giả truyện kiếm hiệp Khuyết Danh. Hãy cùng khám phá những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Ác Hán ở như thế nào.

Chỉ nhìn thấy khắp nơi đều là đuốc, Chính giữa doanh địa có một cái trống trận, phía trên mặt treo một con dê.

Tiếng trống, vốn là từ đây ra. Trong cả doanh địa, không có lấy một bóng người.

- Không ổn, rút lui!

Tướng lãnh này lập tức mang người rút khỏi doanh địa, tại bên kia bờ sông lớn tiếng quát lên:

- Tướng quân, không doanh, đây là một không doanh!

Lời còn chưa dứt, từ trên thượng du, truyền đến một hồi tiếng gầm gừ ầm ầm.

Giống như thiên hà tràn đến, hai bức tường nước cao lớn gào thét lao nhanh đến. Hoàng Phủ Tung không nghe rõ tiếng la của tướng lãnh bờ bên kia, nhưng cũng hiểu được chuyện gì xảy ra.

Hôm nay đã gần kỳ nước lên, mực nước sông Ẩm Mã không có khả năng thấp như vậy.

Chỉ có một khả năng, có người ở thượng du sông Ẩm Mã chặn dòng nước chảy, mới xuất hiện kết quả như vậy.

Ba Tài này, chỉ sợ không phải là chủ soái quân khăn vàng. Đối phương có cao nhân.... Hoàng Phủ Tung trở thân nhảy lên ngựa, hô lớn:

- Chạy, chạy mau!

Xung trận ngựa lên trước, dưới hộ vệ tùy tùng đã phi ngựa như bay.

Nhưng đại đa số binh lính còn không biết rõ đến tột cùng xảy ra chuyện gì. Trơ mắt nhìn lũ lụt cuồn cuộn tràn tới. Lúc này mới phát ra la hét hoảng sợ.

Sông Ẩm Mã là thượng du Dĩnh thủy, bởi vì đợt rét đậm vừa qua, trong nước sông có không ít khối băng lớn chưa tan.

Mấy ngàn binh lính bị cuốn vào cơn hồng thủy. Rất nhiều người bị băng cứng đụng bay, sau khi rơi vào nước sông đã biến thành thi thể. Nước đã tích trữ hai ngày, mực nước thượng du sông Ẩm Mã cao đến đâu có thể tưởng tượng được.

Hai bờ sông sau khi bị hồng thủy cuốn qua, biến thành một mảnh lầy lội.

Khắp nơi đều là tử thi. Binh lính, cả ngựa.... Vũ khí, lương thảo trải đầy đất, cảnh tượng thê thảm vô cùng.

Hoàng Phủ Tung chạy nhanh, hơn nữa còn chạy về chỗ cao.

Một khối băng cứng đã đập đến, đụng vào trên ngựa, chiến mã hí thảm một tiếng, đem Hoàng Phủ Tung đẩy rớt khỏi lưng ngựa.

Thân binh đi theo sau lưng, có người cỡi ngựa. Có người căn bản là không kịp lên ngựa. Có thân binh đem Hoàng Phủ Tung chộp vào trên lưng ngựa, điên cuồng xông lên một gò đất cao. Hồng thủy từ dưới chân cuộn trào mãnh liệt, tiếng va đập của các băng khối, thanh âm nước sông lao nhanh. Làm cho người ta hãi hùng khiếp vía.

Hoàng Phủ Tung ngồi ở trên một ngọn đồi cao, chết lặng nhìn hồng thủy cuồn cuộn.

Đột nhiên hô to một tiếng:

- Tung... Đáng chết!

Cheng rút bội kiếm dưới sườn muốn tự vận. Có thân binh tay mắt lanh lẹ kịp thời ngăn cản Hoàng Phủ Tung.

- Tướng quân, ngài không thể chết được!

- Tung vô năng, bị tặc nhân lừa gạt, liên lụy ba quân tướng sĩ bỏ mạng, càng phụ ưu ái của hoàng thượng, để ta chết, để ta chết!

Mấy trăm binh sĩ cùng chạy lên ngọn đồi cao đồng loạt quỳ xuống,

- Tướng quân, ngài mà chết, chúng ta phải làm sao đây? Tại Dĩnh Âm còn có hai vạn đại quân, chúng ta còn có cơ hội mà.... . Tướng quân ngài chết, ai sẽ báo thù rửa hận cho chúng ta chứ?

Bảo kiếm trong tay Hoàng Phủ Tung bị thân binh cướp đi, ngẩn ngơ như khúc gỗ đứng tên thảo nguyên.

Đúng vậy, phải báo thù rửa hận!

Dĩnh Âm còn có hai vạn đại quân, ta còn có cơ hội rửa sạch sỉ nhục hôm nay.

Nghĩ tới đây, Hoàng Phủ Tung tinh thần tỉnh táo lại. Sau hừng đông, Hoàng Phủ Tung thu nạp tàn binh bại tướng may mắn còn sống, cũng chỉ còn lại bốn năm trăm người.

Hơn nữa phần lớn ngựa của bọn họ đều bị hồng thủy cuốn đi, Hà Nội kỵ binh, hôm nay biến thành Hà Nội bộ quân.

Đợi hồng thủy qua đi, Hoàng Phủ Tung tinh thần phấn chấn, mang theo tàn binh bại tướng bỏ chạy về hướng Dĩnh Âm. Trên đường đi chứng kiến vô số binh sĩ bị chết trong hồng thủy, Hoàng Phủ Tung lòng như đao cắt, không ngừng ở trên lưng ngựa trách cứ chính mình quá khinh địch.

Tặc khăn vàng, không đơn giản!

Tuy không muốn thừa nhận sự thật này, nhưng Hoàng Phủ Tung không thể không đối mặt.

Có khả năng không tiếc hơn vạn tính mạng đồng bạn mà xếp đặt kế sách này, chẳng những túc trí đa mưu, mà còn tâm ngoan thủ lạt.

Ba Tài?

Chỉ là hạng người tầm thường, không đáng nhắc đến. Kẻ đáng sợ chính là, người ẩn dấu phía sau Ba Tài.

Hoàng Phủ Tung là vận khí tốt, mà Trử Yến cũng vì nhất thời chủ quan. Từ lúc mấy ngày trước, tướng lãnh khăn vàng Bành Thoát ở Trần Lưu đã phái người hướng hắn cầu cứu. Đối mặt với công kích hung mãnh của Chu Tuấn, Bành Thoát đã sắp duy trì không nổi. Cho nên Trử Yến sau khi xếp đặt kế sách này, đã dẫn nhân mã chủ lực lao thẳng về Trần Lưu, chuẩn bị cùng Bành Thoát giáp công nhân mã của Chu Tuấn.

Mà Ba Tài lại một đường lo lắng hãi hùng, hiện giờ đang tránh ở bãi đất thượng du sông Ẩm Mã ngủ khò khò.

Cho nên, Hoàng Phủ Tung lúc này mới có thể nhặt về tính mạng.

Chỉ có điều, khi tới là kỵ binh, mọi người tinh thần hăng hái. Lúc trở về biến thành bộ quân, còn phải ảo nảo tránh né giặc cỏ. Quả nhiên là cảnh tượng không hề vẻ vang.

Chạy một ngày sau, Hà Nội kỵ binh đã kỵ mã chạy như bay liên tục thật sự đã không còn chịu nổi.

Đã có vài chiến mã, bởi vì quá mức mỏi mệt mà mệt chết bên đường.

Hoàng Phủ Tung trong lòng biết tiếp tục như vậy thì không được. Nếu như bị tặc binh đuổi theo, tình huống hiện tại của bọn họ có thể là một người cũng không thoát.

Bất quá, chuyện trên đời này có đôi khi thật là cổ quái.

Lúc bầu trời sắp về đêm, một đám tàn binh bại tướng đói khổ lạnh lẽo, mỏi mệt vô cùng phát hiện một đội nhân mã ở dưới chân núi, hơn nữa đều là kỵ binh, xem những chiến mã kia, không biết so với chiến mã của bọn hắn trước kia còn tốt hơn gấp mấy lần.

Nhân số cũng không tính là nhiều, hơn ba mươi người.

Tuy rằng đều cầm vũ khí, nhưng bốn năm trăm người Hoàng Phủ Tung bên này, trong tay cũng đều cầm đồ chơi.

- Tướng quân, những người kia thoạt nhìn không phải quan quân. Hơn nữa người lúc này dám ở Dĩnh Hà huyên hoang, không phải phản tặc thì cũng là giặc cỏ. Chúng ta cứ như vậy chạy trốn Trời mới biết phải chạy tới khi nào. Không bằng, chúng ta đoạt ngựa của bọn hắn?

Nếu như lúc bình thường, Hoàng Phủ Tung tất nhiên sẽ thăm dò rõ ràng tình huống đối phương.

Nhưng tình huống hôm nay này, bảo vệ tánh mạng là đệ nhất. Hơn nữa thân binh nói cũng không sai. Lúc này người còn có thể huênh hoang khắp nơi. Không phải giặc cỏ cũng là phản tặc. Không quản bọn họ là giặc cỏ, hay phản tặc. Tất cả đều không trọng yếu.

Trọng yếu là, phải nhanh một chút chạy về Dĩnh Âm

Lập tức. Hoàng Phủ Tung làm ra một quyết định sai lầm nhất trong cả đời hắn, cũng là một quyết định cuối cùng trong đời hắn.

Mấy trăm quan quân ùa lên, lao thẳng tới những người kia. Trong lúc vội vã, đối phương lập tức lên ngựa nghênh chiến, một người cầm đầu đầu đội mũ sư tử vàng, mặc sư tử giáp. Dưới khố giống như long mã, bàn tay một đôi lôi cổ úng kim chuy, đúng là đoàn người Đổng Phi từ Uyển Huyện giết đến đây.

* * *

Sau khi rời khỏi Uyển Huyện, bọn người Đổng Phi ngày đêm thần tốc, ngựa không dừng vó tiến vào Toánh Xuyên.

Nhưng Toánh Xuyên lúc này đã biến thành thiên hạ của Thái Bình Đạo, cõi yên vui của giặc cỏ. Khắp nơi đều là phản tặc đeo khăn vàng, ngược lại quan quân thì nhìn như không thấy. Trên đường đi, đoàn người Đổng Phi cũng vài lần chạm trán quân khăn vàng. Chẳng qua may mắn nhân số của đối phương đều không xem là nhiều, liền bị bọn người Đổng Phi giết sạch, nghe nói tại thành Dĩnh Âm có quan quân đóng quân, đang chuẩn bị đến đó.

Mắt thấy trời sắp tối!

Người bên cạnh Đổng Phi cũng đều trong tình trạng kiệt sức mệt mỏi.

Hết cách đành dừng lại tại khe núi. Chuẩn bị nghỉ ngơi một lát ăn chút gì rồi mới xuất phát.

Ai cũng không tưởng được, một đám người cầm trong tay vũ khí đột nhiên vọt ra. Mặc dù không có mang theo tiêu chí khăn vàng, chỉ nhìn bộ dạng như vậy, là biết đối phương là đồ cùng hung cực ác. Nói thật ra, lúc này bộ dáng thủ hạ của Hoàng Phủ Tung cũng rất thê thảm, nhìn so với đám quê mùa không khác biệt gì. Nếu như là ngày thường, Đổng Phi còn có thể lưu tâm chú ý. Nhưng trên đường gặp tập kích số lần ngày càng nhiều, Đổng Phi không khỏi có chút chim sợ cành cong. Chứng kiến đối phương xông lại, không nói hai lời lật chùy giết ra.

Một bên Ngũ Khê man cự ma sĩ mỏi mệt, một bên là quan quân chật vật.

Tình huống mọi người đều không sai biệt lắm, cự ma sĩ tuy ỷ vào lợi thế của ngựa và binh khí, nhưng nhân số quan quân cũng rất nhiều.

Đại chuỳ Đổng Phi vung lên vung xuống, trong đám người liên tục thảm sát.

Nơi chùy đi qua, không một ai có thể ngăn cản. Giống như rồng trong quần người tung hoành ngang dọc, đấm đá, lại cắn xé, rồi va đập.

Hoàng Phủ Tung ở phía xa nhìn rõ ràng, trong lòng thầm nghĩ một tiếng: trong phản tặc, quả nhiên là tàng long ngọa hổ. Mãnh tướng như thế, lại không thể vì triều đình hiệu lực... Đáng tiếc, thật sự đáng tiếc!

Bất quá đáng tiếc thì đáng tiếc, Hoàng Phủ Tung vẫn từ trong tay thân binh tiếp nhận một tam thạch ngạnh cung.

Giương cung lắp tên, nhắm ngay vào Đổng Phi. Nhẹ tay buông dây cung, mũi tên nhọn giống như sao băng lao thẳng tới Đổng Phi trong đám người.

Cuồng lang quát to một tiếng,

- Chủ công chú ý!

Một cái hổ vồ, lập tức nhào đến, xô Đổng Phi té xuống chiến mã. Mũi tên nhọn cắm ngay ở giữa lưng Cuồng Lang, Cuồng Lang mất mạng tại chỗ.

Con mắt Đổng Phi thoáng cái đã đỏ.... .

Đại chuỳ tuy rằng đã rớt mất, nhưng giống như rồng có linh tình chạy tới bên cạnh hắn.

Phiên thân lên ngựa, rút Trảm Mã kiếm ra.

- Phản tặc, để mạng lại!

Âm thanh như cự lôi, tay múa Trảm Mã kiếm, một đường xông sát lao thẳng tới Hoàng Phủ Tung.

Khởi xướng hung ác này của Đổng Phi, sát pháp vô cùng hung tàn. Đao đao thấy máu, chiêu chiêu đòi mạng. Phàm là quan quân ngăn trở trước mặt hắn, đều bị hắn chém cho huyết nhục tung tóe, nát thành mảnh nhỏ. Trong nội tâm Hoàng Phủ Tung âm thầm giật mình: trong phản tặc lại có nhân vật như thế?

Thân binh bên người tiến lên, bao vây Đổng Phi vào giữa.

Lúc này, cự ma sĩ đã liên tiếp bại lui. Có câu hảo hổ không chịu nổi quần lang, quan quân cũng liều mạng giết chóc.

Hoàng Phủ Tung mặt trầm như nước, trong mắt hàn mang ẩn hiện.

Lần nữa giương cung lắp tên, đang chuẩn bị bắn chết Đổng Phi, đột nhiên từ trong khe suối bên cạnh truyền đến một thanh âm:

- Chủ công, đừng kinh hoảng, không phải sợ, Đường Chu đến đây!

Nói thì chậm, nhưng lúc đó lại nhanh, một mũi tên nhọn gào thét bắn về phía Hoàng Phủ Tung.

Phù một tiếng, cắm vào giữa bả vai Hoàng Phủ Tung. Mà Đổng Phi cũng tại lúc đó chém bay thân binh bên người, lấy tay cầm một cái lao, nổi giận gầm lên một tiếng, vung tay ném. Song phương cách xa nhau hơn mười bước, nhưng một cú ném của Đổng Phi, lại là nén giận mà ném, chẳng những lực đạo mãnh liệt, tốc độ lại nhanh như sao băng.

Hoàng Phủ Tung đầu tiên là bị mũi tên bắn trúng bả vai, tay mềm nhũn, cung tiễn rời tay.

Theo sát là một đạo ô mang phủ mặt, con mắt khép lại, thầm kêu một tiếng nói: mạng ta xong rồi!

Phốc....

Một chùm huyết vụ đã phun lên không trung.

  • Ác Hán Hồi 126
  • Ác Hán Hồi 128